Vân long phá nguyệt 111-112

Chương 111 Thật thật giả giả

Edit: Kecil

Cách hoàng cung Thiên Trạch không xa có một ngọn núi, trên ngọn núi có một ngôi chùa tên là Tuệ Minh Tự, bên trong hương khói thịnh vượng, cứ tới đầu tháng cùng ngày mười lăm, mọi người ở đó đều lên chùa lễ phật, cúng bái, người đến nhiều vô cùng, trên đường đến Tuệ Minh Tự, mọi người giúp đỡ lẫn nhau, cả trai lẫn gái, cả già lẫn bé đều mang theo lòng thành kính mà tới. Cầu nguyện cho cha mẹ mạnh khỏe, cầu nguyện cho con cái có thể phát triển tiền đồ, vạn sự bình an

Lúc này, hết thảy mọi người trên đường đều đem ánh mắt đặt lên người một đại nam tử, có khi cùng ánh mắt nam tử giao nhau, lập tức cúi đầu đi mất, vì ánh mắt nam tử này làm cho người ta cảm thấy thực hoảng sợ…….

Nam tử thân cao như thương sơn, khí chất hiên ngang, khuôn mặt tuấn dật, cả người mặc cẩm y màu đen, đai lưng thêu kim tuyến câu biên, lộ ra một khối bạch ngọc quý giá. Liếc mắt một cái, khí chất này, tướng mạo này, y phục này, điểm nào cũng có thể nhìn ra đây là một người phú quý, tuyệt đối không phải dân thường, mà các cô gái đi ngang qua hắn, cũng có không ít người tỏ ý với hắn, nhưng nam tử lại chỉ có biểu tình ‘chớ lại gần’, làm cho các thiếu nữ nhìn lén hắn vội vàng lui binh, nhưng vẫn đã lỡ làm lạc mất tâm mình

Một lúc lâu sau, nam tử vẻ mặt phiền chán xoải bước rời đi, lại nghe được tiếng tiêu như có như không văng vẳng truyền đến, đột nhiên dừng bước, híp đôi mắt lại, sau đó nhấc chân đi về phía trước

Lúc này, ở một hồ nước , hơi nước lượn lờ, bốn phía cây cối xanh ươm tươi tốt, hồ nước trong vắt, tĩnh lặng như một mặt gương, phản chiếu lại khung cảnh cây cối xung quanh. Càng làm hồ nước thêm trong xanh, nhược như ngân bàn

Bên hồ có một nam tử bạch y, tóc đen như mực bay theo gió, gió nhẹ thổi, vạt áo trắng cũng nhẹ nhàng tung bay, bóng dáng của hắn như thiên tiên hạ phàm, cao quý không nói nên lời, trầm tĩnh thoát tục. Một khúc âm tiêu trong tay hắn lẳng lặng truyền ra…….

Giống như hạo nguyệt, gió nhè nhẹ thổi

Giống nhưu lưu thủy, phất quá hoa rơi

Tiếng tiêu văng vẳng phía chân trời, vang vọng khắp tầng mây……

Có lúc lại làm cho người ta cảm thấy hắn thực cô đơn, nhưng trong khoảnh khắc, lại tan biến thành mây khói….

Hắc y nam tử theo tiếng tiêu tới, đi đến phía sau nam tử chừng mười bước, đột nhiên dừng lại, nhắm mắt, lắng nghe khúc nhạc lạc xuống thế gian này

Mãi đến lúc tiếng tiêu kết thúc, hắc y nam tử mới mở hai mắt, khóe môi gợi lên ý cười, nói “Thanh Hàn, ai cũng nói cầm của ngươi là tuyệt trần vô song thế gian hiếm có, nhưng ta lại cho rằng so với cầm, tiêu của ngươi mới xứng là tuyệt trần!”

Nam tử áo trắng xoay người lại, ý cười nhẹ nhàng, mi tâm thư hoãn, tay hắn cầm một cây ngọc tiêu xinh đẹp, xoay tròn một vòng, nhét vào bên hông. Nhẹ giọng nói: “Hân, ngươi đã đến rồi.”

Nam tử áo đen gật đầu, đi tới bên người hắn, ánh mắt nhìn về phía mặt hồ tĩnh lặng, lại quay đầu nhìn Tiêu Thanh Hàn. Hỏi:

“Ngươi còn nhớ nơi này sao?”

Tiêu Thanh Hàn nghe hắn hỏi như vậy, nhìn về phía hồ nước phía trước, khuôn mặt cũng tĩnh lặng như mặt hồ, chậm rãi nói:

“Sao lại không nhớ được? Trước đây, nơi này có ngươi, ta cùng hoàng huynh hay tới đây chơi đùa.”

“Đúng vậy…….” Lê Hân thở dài một tiếng, ngữ khí có chút phiền muộn. “Từ lúc Cẩn Du lên làm Hoàng Thượng, ngươi làm Quốc sư, ta Nam chinh bắc thảo, đã nhiều năm qua chúng ta chưa từng đến nơi này……”

Thời gian không chờ ai, trong nháy mắt, ba tiểu hài đồng đã sớm trưởng thành, đều đã trở thành một nhân vật nổi danh thiên hạ

Kỳ thực hắn rất nhớ nơi này, nhớ trước đây còn tự do tự tại, vô ưu vô lo. Nhưng hiện tại, có lẽ sẽ không bao giờ có thể được như vậy nữa…..

Tiêu Thanh Hàn rũ mắt xuống, hồi lâu sau, mới giương mắt nhìn về phía hắn, ngữ khí có chút xâu xa

“Hân, đôi khi tận mắt thấy cũng không phải là sự thật.”

 

.

 

 

Chương 112 Đi hay ở tùy nàng

Edit: Kecil

Lê Hân vừa nghe, thân thể cứng đờ lại. Hiểu được ý của Thanh Hàn, nặng nề thở dài một hơi: “Thanh Hàn, nếu thật sự Thiển Y là chủ nhân phách nguyệt, vậy thì……” Nói đến đó, hắn cảm giác ngực như bị xé toạc ra đau đớn, cũng không cố gắng cưỡng ép nó xuống. Ngữ khí chua chát tiếp tục nói: “Nếu thật vậy, vậy xin ngươi….hãy đối tốt với nàng……

Chưa từng, hắn chưa từng nghĩ sẽ buông tha cho nàng, hắn từng nghĩ cưỡng chế bắt nàng lại

Nhưng, có một số việc không phải hắn muốn thì sẽ được. Quốc sư chi thê, chủ nhân phách nguyệt, có rất nhiều trọng trách trên vai bọn họ, cuộc sống của mọi người trong thiên hạ. Thứ mà Lê Hân hắn được dạy dỗ từ nhỏ chính là phải bảo vệ quốc gia, há có thể vì chuyện nhi nữ tình trường mà bỏ qua sống chết của thiên hạ, chuyện như vậy, hắn tuyệt đối không thể làm được.

Thiển Y, hắn không muốn buông, nhưng không thể không buông…..

Tiêu Thanh Hàn nghe xong, lẳng lặng nhìn hắn nửa ngày, mới mở miệng khinh thường nói. “Hân, ngươi vẫn không hiểu sao, ngươi không nghe rõ vừa rồi ta nói gì sao? Không phải ngươi thấy nó như thế nào, thì tương lai kết cục sẽ như vậy”

“Thấy như thế nào? Kết cục?” Lê Hân cười tự giễu. “Đều là sự thật, còn có gì là giả nữa……Ta cùng Thiển Y, kiếp này đã là không thể.”

“Quên đi, Hân, hiện tại ta cũng chưa rõ lắm, chờ ta điều tra rõ ràng, sẽ nói với ngươi sau!” Tiêu Thanh Hàn vẻ mặt trầm tĩnh, không ai biết hắn đang nghĩ gì

Lê Hân lắc đầu, lại giương mắt nhìn mặt hồ phía trước, mặt hồ tĩnh lặng, nhưng tâm hắn lại không hề bình tĩnh, quay cuồng như bão táp, mấy ngày nay, hắn thật sự cảm giác vô cùng mệt mỏi. Hắn nghĩ, có lẽ một thời gian nữa hắn nên tấu với Hoàng Thượng, cho hắn đi biên quan thôi!

Nói hắn muốn trốn tránh cũng được, yếu đuối cũng vậy, hắn thật sự không thể trơ mắt nhìn nữ tử hắn yêu gả cho người khác. Hơn nữa người này lại người hắn coi như huynh đệ, Thanh Hàn….

Vận mệnh, có đôi khi thật trêu người.

Đột nhiên, trong đầu hắn hiện ra một đôi mắt sáng ngời quật cường, tâm hắn đột nhiên căng thẳng, sao lại là nữ nhân kia? Hắn quay đầu nhìn về phía Tiêu Thanh Hàn, một lúc lâu sau mới hỏi:

“Thanh Hàn, nàng ta…..sao rồi?”

“Nàng ta…….là ai?” Tiêu Thanh Hàn nhíu mày, khóe miệng có chút ý cười đùa cợt. Hắn đương nhiên biết nàng ta trong miệng Lê Hân là ai.

“Thanh Hàn……ngươi biết mà.” Nghe được ý chọc ghẹo của Tiêu Thanh Hàn, Lê Hân bối rối, có chút xấu hổ, những gì hắn làm với Vân Tâm Nhược, có lẽ nam tử trước mắt này đã biết hết rồi, mà những chuyện này, thậm chí có thể dùng từ ti bỉ để hình dung

Tiêu Thanh Hàn chỉ bình thản nhìn hắn. Trầm mặc một hồi lâu, lâu đến mức Lê Hân sắp không chịu nổi nữa, mới mở miệng nói: “Nàng ta không sao…..”

Bốn chữ nàng ta không sao này, làm cho áp lực đè nặng trên ngực Lê Hân cũng tan thành mây khói, một cỗ vui mừng khó hiểu lan tràn trong hắn, không hiểu sao lại làm cho trái tim của hắn ấm hơn một chút

Tốt quá, nữ tử kia không sao…..

“Hân, ngươi định đối với nàng ta thế nào? Vết thương của nàng ta đã tốt hơn nhiều rồi.” Tiêu Thanh Hàn nhìn nam tử trước mắt, trong đầu cũng xuất hiện hình ảnh của nữ tử trong vườn Thanh trúc

“Thế nào?” Lê Hân nghe vậy, ánh mắt vẫn nhìn về phía hồ nước, trong mắt lại có chút ánh sáng hiện lên. Không biết rõ đó là gì, nhưng mơ hồ hình như có một loại gọi là hối hận

Hối hận những gì hắn đã làm đối với nữ tử vô tội kia sao?

Nhưng vết thương đã tạo thành, có nói gì, làm gì, cũng không thế xóa được….

Thanh âm của hắn có chút hoạt kê, có chút bất đắc dĩ….

“Thanh Hàn, ngươi cũng biết, ta đã hưu nàng ta, đối với những gì ta đã làm, thật sự không thể lấy hai chữ xin lỗi để hoàn lại, lúc trước là do ta hiểu lầm, cho rằng nàng ta gả vào Phủ tướng quân là có mục đích, cho rằng mọi sai lầm đều do nàng ta làm, nay, ta cùng Thiển Y kết cục đã định, Vân Tâm Nhược, đã không còn là thê của ta, cho nên……Đi hay ở, tùy nàng quyết định!”

6 phản hồi

  1. tuongnhi1903 said,

    Tháng Mười 12, 2011 lúc 11:20 sáng

    truyện càng ngày càng hấp dẫn!

  2. Zuzu said,

    Tháng Mười 12, 2011 lúc 1:04 chiều

    Đúng vậy.truyện càng ngày càng hay.thank nàng nhìu

  3. Nhím said,

    Tháng Mười 12, 2011 lúc 9:43 chiều

    Nàg ơi,ta thích lắm >w<

  4. Vân Anh said,

    Tháng Mười 12, 2011 lúc 9:47 chiều

    Thật cực công cho nàng quá, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà nàng đã cho ra lò chap mới rùi. Chụt chụt yêu nàng nhiều nhiều…

    • KecilM said,

      Tháng Mười 12, 2011 lúc 10:29 chiều

      Nàng nói zị làm K…cảm thấy thiệt là mắc cỡ quá đi T^T
      Mãi mới edit dc có 4 chương
      Sẽ cố gắng edit bù tiếp hí hí
      Thk mấy nàng nhìu *chụt choẹt*

  5. mai2131991 said,

    Tháng Mười 13, 2011 lúc 10:12 chiều

    iu nang qua di mat. ung ho ban nhieu that la nhieu, chuc buoi toi tot lanh


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: