Vân long phá nguyệt 113-114-115-116

Chương 113 Không hận

Edit: Kecil

Tiêu Thanh Hàn nghe Lê Hân nói nhiều như vậy, cũng hiểu được vài phần

Bây giờ xem ra Lê Hân đã muốn buông tay với Vân Thiển Y, lúc này hắn cũng không biết nên nói gì. Ngày nào còn chưa làm rõ những chuyện này, thì ngày đó hắn còn chưa thể mở miệng. Nếu không, lỡ có sai lầm, sự đau khổ sẽ đến với Lê Hân còn hơn bây giờ gấp trăm lần

Mà đó chính là điều hắn không muốn thấy nhất.

Kiếp của Lê Hân. Tựa hồ còn chưa thực sự đến….

“Thanh Hàn, ta muốn cầu xin ngươi một chuyện!” Lê Hân nói xong, đợi nửa ngày vẫn không thấy Tiêu Thanh Hàn nói gì, tiếp tục mở miệng nói:

“Cầu……” Chữ này đối với Lê Hân xa lạ vô cùng.Từ xưa tới giờ, hắn chưa bao giờ phải cầu xin bất cứ ai, vậy mà hôm nay vừa mở miệng lại dùng đến từ này

“Chuyện gì?” Tiêu Thanh Hàn rũ mắt xuống, thản nhiên hỏi. Nội tâm cảm giác có chút nặng nề

Lê Hân hít sâu một hơi, trịnh trọng nói, không chút vui đùa: “Cầu xin ngươi hãy nói với Minh Phong nhất định phải chữa khỏi cho Vân Tâm Nhược, đây là do ta nợ nàng. Ta không thể hoàn trả lại được gì, cho nên chỉ có thể nhờ ngươi giúp ta việc này, ngày khác, ta chắc chắn sẽ báo đáp lại ân tình này.”

Tiêu Thanh Hàn gật đầu thay cho sự trả lời của mình. Kỳ thật không cần Lê Hân lên tiếng, hắn cũng sẽ dặn Minh Phong dùng hết sức chữa trị cho nàng, hơn nữa hiện tại nàng ta  đã sắp bình phục hoàn toàn, khóe môi cong lên đầy ẩn ý, nhưng mày lại nhíu chặt lại. Vài hạt bụi dính vào vạt áo trắng, giống như có vô cô đơn dù ở y biên*,giải không  được, hóa không xong…..Góc áo nhẹ nhàng tung bay, mặt hồ tĩnh lặng lúc này cũng khẽ gợn vài gợn sóng…..

CT: Mình thề là cái chỗ này mình nghĩ suốt 2 ngày rồi mà ko ra nó là cái gì…:(

Mấy ngày gần đây, từ phủ Tướng quân đến Vân phủ, không một ai dám mở miệng nhắc tới viện thay gả, tự nhiên chuyện phách nguyệt ẩn hiện cũng sẽ không nhiều lời. Cho dù Vân Thiển Y sốt ruột ,đứng ngồi không yên tới mức nào, Phủ quốc sư  cũng tuyệt nhiên không có tin tức gì, vốn là chuyện kinh thiên động địa, nay lại như chưa từng xảy ra

Sự yên lặng đó, có lẽ là, gió thổi mưa giông trước cơn bão…..

Bên trong Phủ quốc sư, Thanh Trúc viên vẫn yên tĩnh nhu hòa như trước, Vân Tâm Nhược đã có thể xuống giường đi lại được, mấy ngày gần đây, Minh Phong mang nàng đi khắp mọi ngóc ngách trong Phủ quốc sư, Phủ quốc sư này trừ bỏ Minh Phong, cũng chỉ có thêm hai ba cái hạ nhân ở, đường đường là hoàng tử một nước, lại còn là Quốc  sư  quyền lực tối cao vô thượng của Thiên Trạch, thế nhưng lại như vậy, có thể nói là chuyện lạ trong thiên hạ

Bất quá, nàng thật sự rất thích nơi này. Nhất là khu rừng trúc độc nhất vô nhị kia, nàng chưa bao thấy giờ thấy rừng trúc nào đẹp như vậy, một cây nối tiếp một cây, giao tướng hồn ánh, mỗi lần nhìn, cảm giác thoải mái từ lồng ngực không ngừng truyền ra….

Mỗi một ngày ở đây đều là một loại hưởng thụ.

Trách không được ngay cả người như Minh Phong, cũng cam nguyện ở lại Phủ quốc sư, mỹ danh là Phụ tá của Quốc sư, còn không phải là vì muốn ở lại nơi như tiên cảnh này sao.

Bất quá, từ lần đầu tiên tỉnh lại tới giờ, nàng vẫn không hề gặp lại vị Quốc sư có dung mạo như tiên kia, ngoại trừ mấy ngày trước còn mơ hồ nhìn thấy một thân ảnh màu trắng, từ đó đến nay nàng chưa từng gặp lại hắn

Từ Minh Phong nàng biết được rất nhiều chuyện của hắn, bao gồm cả chuyện phách nguyệt của Vân Thiển Y, chuyện này thật là, hữu kỳ phương khả truyện, vô xảo bất thành thư*, bất quá nói đến Vân Thiển Y… nàng thở dài.

Nguyên văn “ hữu kỳ phương khả truyện, vô xảo bất thành thư” – có cái lạ mới có thể viết truyện, không có cái khéo không thành sách

Chuyện tình cảm, không phải muốn là được. Nhưng, Vân Thiển Y thật sự là chủ nhân phách nguyệt sao? Mỗi lần nghĩ đến đó, lòng nàng lại bắt đầu có chút lo sợ. Không rõ đó là cảm giác gì

Bất quá làm cho nàng cảm thấy ngạc nhiên là, nghe Minh Phong nói, Tiêu Thanh Hàn đã gặp Lê Hân, chuyện của nàng ở Phủ tướng quân, hắn nói bỏ qua không truy cứu gì

Có lẽ thật ra không đơn giản như vậy! Chuyện ở Phủ tướng quân ai mà không biết, nàng nghĩ nếu không có Hạ Chi, không có Tiểu Tức, chỉ sợ nàng đã chết mười tám lần

Mạng của nàng, vẫn là thực mạnh mẽ a.  (Cái chỗ này nó là nghĩa là nói mạng của nàng vẫn thực cứng rắn, mấy lần mém chết mà cũn hem sao, K ko biết fai ghi sao nữa, tạm thời cứ  để vậy nhé😦 )

Bất quá, trãi qua nhiều ngày như vậy. Nàng….. thật sự, đã hoàn toàn tự do. Nàng tùy thời có thể rời đi nơi này, đi thực hiện giấc mộng bấy lâu của mình, Còn những ngày ở Phủ Tướng quân, cứ coi như đó chỉ là một cơn ác mộng đi. Coi như nó chưa từng xảy ra, nàng, không muốn hận ai, cho dù đó là Lê Hân, hay là Hồng Nhiên cũng vậy, hận là một loại cảm giác, sẽ làm người ta cảm thấy không vui , thứ nàng thiếu nhất chính là vui vẻ, nếu hận, vui vẻ liền biến mất, cho nên…….

Nàng khẽ cười…….

Chương 114 Dược tuyền

Edit: Kecil

Nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền tới, Vân Tâm Nhược xoay người lại, một thân ảnh màu hồng quen thuộc đập vào mắt, hồng y, chính là biển thị cho thân phận của hắn

Hắn mỗi tay khiêng một thùng nước lớn bước đi trên con đường đá nhỏ, thùng nước còn lan tỏa ra làn khói trắng nhè nhẹ. Vẻ mặt nhẹ nhàng tự đắc, Vân Tâm Nhược yên lặng đi tới phía trước, giương mắt nhìn, hai thùng nước tràn ngập nước trong vắt, có thể cảm giác được hơi ấm tỏa lên mặt, không ngờ tất cả đều là nước ấm!

“Minh Phong, đây là cái gì a!” Vân Tâm Nhược chỉ vào thùng nước hỏi. Không thể hiểu được hắn xách hai thùng nước đi đâu, phòng bếp ở hướng ngược lại cơ mà? Nước này, chẳng lẽ là Minh Phong dùng để luyện công?

Hai tay Minh Phong vẫn thản nhiên khiêng hai thùng nước đi, vững vàng nhẹ nhàng, giống như không có chút sức nặng nào. Hắn nhìn thùng nước, lại nhìn nhìn Vân Tâm Nhược, quơ quơ cánh tay, nói:

“Đây là ôn tuyền thủy bên ngoài rừng trúc, Quốc sư vừa trở về. Nhất định là muốn tắm rửa, đây là nước để Quốc sư tắm.”

“Ôn tuyền thủy? Ở đây có ôn tuyền sao?” Vân Tâm Nhược cảm thấy kì lạ hỏi. Phủ quốc sư này nàng gần như biết hết mọi nơi, nhưng sao lại chưa từng thấy ôn tuyền nào như hắn nói?

“Có a!” Minh Phong cười nói: “Để ta đem nước cho Quốc sư đã, lát nữa sẽ quay lại  nói chuyện với ngươi!” Dứt lời, tiếp tục khiêng thùng nước đi. Nhẹ nhàng tiêu sái đến chỗ ở của Quốc sư, Lưu đinh lâu

Vân Tâm Nhược đi đến một gốc cây trúc ngồi xuống. Nhẹ nhàng tựa vào thân cây, thân trúc khẽ rung động, từng lá trúc lặng yên rơi xuống, vươn tay, phiêu nhiên rơi xuống trên tay nàng

Một lát sau, hồng y xuất hiện, Vân Tâm Nhược ném xuống lá trúc trong tay, đi theo Minh Phong để tìm xem ôn tuyền mà hắn nói là ở đâu.

Đi một hồi lâu, rừng trúc càng ngày càng thưa thớt. Sương mù cũng bắt đầu tràn ngập, như lạc vào rừng sương, hơi nước lượn lờ trong không trung, càng đi cảm giác không khí càng ướt át, một hồ nước trong suốt dần dần xuất hiện trước mắt hai người

“Thật đẹp!” Vân Tâm Nhược nhìn khung cảnh sáng ngời phía trước, không khỏi tán thưởng.

Hồ nước không ngừng bốc lên nhiệt khí . Ven hồ còn có đủ loại kì hoa dị thảo, mỗi một cây đều vô cùng xinh đẹp, cũng vô cùng đa dạng, có phấn hoa, hồng hoa, còn có cả lam, hơi nước ngưng tụ thành sương sớm trên bông hoa phiến lá, rơi xuống, lại hòa vào hồ nước, cứ như vậy lặp đi lặp lại….

Vân Tâm Nhược ngồi xổm xuống, vươn tay vào trong nước, nhất thời, một cỗ cảm giác thoải mái dị thường từ tay truyền đến, nước mặc dù có chút nóng, nhưng cũng cực kì thoải mái. Hơn nữa, còn có một mùi hoa thơm thoang thoảng trong không khí, thật sự rất kỳ lạ!

“Không phải thật đẹp, mà là vô cùng xinh đẹp!” Minh Phong ngữ khí có chút tự hào

“Ừh, vô cùng xinh đẹp.” Vân Tâm Nhược trả lời theo hắn. Tay vẫn còn ngâm trong nước, không ngừng quơ quơ

Minh Phong cũng ngồi xổm người xuống như nàng, chỉ vào một bông hoa nói: “Cái này là Tâm dương thảo, là một loại thảo dược, có thể giảm bớt mệt nhọc, nhuận phu sinh tân, là ta cố ý trồng ở đây, sương sớm dính vào cành lá cùng đóa hoa, ngưng tụ lại rồi rơi vào trong nước,cứ như vậy, nước ở đây dần dần trở thành dược tuyền, sở dĩ ta cùng Quốc sư làn da tốt như vậy, đều là nhờ ôn tuyền này a!”

Minh Phong bỗng nhiên cười, vui vẻ nói: “Nước này, cũng giống như Thanh trúc viên, đều là độc nhất vô nhị trong thiên hạ. Thế gian này, trừ bỏ Bản công tử ra, không có người thứ hai có bản sự này, đem ôn tuyền bình thường, đổi thành dược tuyền.”

Vân Tâm Nhược bỗng nhiên nhìn về phía hắn, tay cũng thu hồi lại. Vẻ mặt tràn ngập ý khó hiểu

“Làm sao vậy?” Thấy nàng biểu tình kỳ quái như vậy, Minh Phong ngừng ý cười, nghi hoặc hỏi.

“Lần nào cũng là ngươi tự mình gánh nước đem nước tới Lưu Đinh lâu sao?”

“Đúng vậy!” Minh Phong gật gật đầu, vậy thì có gì kỳ quái đâu?

Vân Tâm Nhược nhẹ nhàng lắc đầu, tựa hồ không tin hỏi:

“Các ngươi không nghĩ tìm cách khác để dẫn nước tới Lưu đinh lâu sao? Tại sao ngày nào cũng phải mệt nhọc như vậy?”

“Ha ha……” Minh Phong cười to ra tiếng. “Ta là người luyện võ, mấy thùng nước này đối với ta chỉ là ăn bữa ăn sáng. Bất quá……” Đột nhiên hắn xìu mặt xuống. Thanh âm tràn ngập thất bại. “Ta cùng Quốc sư không phải không nghĩ cách đem ôn tuyền thủy dẫn tới Lưu đinh lâu, nhưng nước suối này, thời gian lấy ra càng lâu, dược hiệu, độ ấm đều dần dần biến mất, không thể dẫn nước đi xa được, vẫn là trực tiếp dùng thùng nước tốt hơn.”

Hắn nhìn nhìn ôn tuyền trước mắt, đứng lên, khó tránh khỏi có chút khó chịu. Độc nhất vô nhị Hồng y tu la như hắn, hơn nữa có cả Thanh Hàn Quốc sư  tuyệt trần vô song, vậy mà đối với ôn tuyền nho nhỏ này, cư nhiên lại bất lực, thanh danh một đời của hắn, thế nhưng lại bị hủy trong tay một cái ôn tuyền nho nhỏ này, thực không cam lòng a!

Vân Tâm Nhược cũng đứng dậy, quay đầu nhìn về phía rừng trúc xa xa, có chút suy tư

Đột nhiên, nàng nhìn Minh Phong, đôi môi cong lên tràn ngập ý cười: “Có thể cho ta thử không?”

“Tiểu nha đầu……Không được đâu, không có biện pháp nào đâu.” Minh Phong lắc đầu, hắn cùng Quốc sư  còn không có biện pháp đối với ôn tuyền này, hắn không tin, một cái nữ tử yếu đuối có thể làm được, không phải hắn khinh thường nàng, nhưng quả thực chuyện này là không thể.

Thấy hắn lắc đầu, Vân Tâm Nhược nheo mắt làm nũng, như con bướm bay trong gió. “Cho ta thử đi mà, biết đâu có thể được thì sao?”

Không muốn đả kích nàng, bất đắc dĩ, Minh Phong đành phải gật đầu, tuy rằng tiếp xúc không lâu, nhưng hắn cũng biết, nữ nhân này tuyệt đối đừng nhìn nàng vẻ ngoài gầy teo yếu đuối, thực sự bên trong lại vô cùng kiên cường

Xem ra chưa tới phút cuối nàng còn chưa nản lòng, dù sao chỉ là một cái tiểu cô nương, cũng sẽ không làm ra chuyện gì náo loạn chết người, vậy thì tùy nàng thôi. Dù sao ở Phủ quốc sư  này cũng không có gì để nàng làm

Thấy hắn đồng ý, Vân Tâm Nhược quay đầu, lại lần nữa đem ánh mắt nhìn vào ôn tuyền thủy phía trước, hơi nước không ngừng bay lên, mùi hoa nhẹ nhàng lưu chuyển trong không khí…..

Chương 115 Hoa tiêu

Edit: Kecil

Ngày hôm sau, Thanh Hàn quốc sư  ra ngoài, Minh Phong bởi vì có việc nên cũng ra Phủ, Vân Tâm Nhược sáng sớm đã dậy, kêu thị vệ giữ cửa bên ngoài cầm công cụ đi vào Thanh trúc viên, phân phó bọn họ chặt trúc. Phủ quốc sư  này thật sự là thiếu người tới mức đáng thương, đành phải sử  dụng bọn họ thôi

Thị vệ sửng sốt bất động nửa ngày, mãi đến lúc nàng nói chuyện này đã được Minh Phong đồng ý, mới ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi vài lần, bắt đầu vung tay lên , thân trúc cao lớn trong nháy mắt ngã xuống đất

Chặt trúc xong, nàng kêu thị vệ chặt hết lá trúc xung quanh cùng đỉnh chóp, lại đem ruột trúc đào rỗng, sau đó đem một cái đầu trúc nhỏ nhét vào một cái đầu trúc lớn, dùng dây buộc chặt, đem một đầu đặt tới thủy biên, thuận tiện đào một con đường thật sâu, từ ôn tuyền đến thẳng phía trước Lưu đinh lâu, vì không muốn phá hư cấu trúc Lưu đinh lâu, nàng lại kêu người dùng gậy trúc làm thành một cái guồng nước nhỏ. Nước từ trong thân trúc không ngừng chảy ra, sau đó chảy vào tiểu bánh xe làm nó bắt đầu chuyển động, mà nước trong guồng nước, cũng chầm chậm chảy tới một cái hồ nước nhỏ trong Lưu đinh lâu, có lẽ đây là chỗ Thanh Hàn quốc sư tắm rửa.

Hồ nước nhỏ này cũng làm nàng cảm thấy thực kinh ngạc, dưới đáy hồ thế nhưng có một cơ quan, dùng xong có thể khởi động cơ quan để nước chảy tới nơi khác, cho nên vừa khớp với hiện tại, nước trong hồ này về sau có thể tuần hoàn vô hạn

Còn về guồng nước này,cũng là do nàng nhìn từ trong sách ra, nàng nhớ Trung Quốc cổ đại hay dùng guồng nước để tưới đồng ruộng, không ngờ hôm nay lại dùng để dẫn nước tắm rửa, cũng coi như là đại tài tiểu dụng* đi, bất quá, quả thực rất thành công. So tới tưởng tượng của nàng tốt hơn rất nhiều

CT. Đại tài tiểu dụng : dùng người tài vào việc nhỏ

Mãi đến lúc này, bọn thị vệ mới há mồm trợn mắt, không nói đến việc lấy thân trúc dẫn nước, mà cái vật kì lạ tròn tròn kia làm cho người ta cảm thấy thực vô cùng kinh ngạc

Cô gái trước mắt bọn họ, không phải mỹ nhân dung nhan tuyệt sắc, chỉ có thể gọi là thanh tú duyên dáng, nhưng vẻ mặt hiện tại của nàng lại làm người ta không rời mắt được,đôi mắt trầm tĩnh, cánh môi khẽ nhếch, thân mình đơn bạc trong gió có vẻ yếu đuối, nhưng lại kiên cường,  mềm dẻo như  cỏ. Không thấy nửa phần yếu đuối.

Nữ tử như vậy, làm cho bọn họ nảy lên một cảm giác kính sợ không nói nên lời

Vì thế, hôm nay thời gian trôi qua rất nhanh

Ngày thứ hai, trời vừa sáng, Minh Phong xoa xoa bả vai có chút đau nhức, sau đó lại lắc lắc cái cổ, thần thái vô cùng mệt mỏi, xiêm y màu đỏ cũng nhăn nhúm lại, hắn hiện tại, nào có phải Hồng y tu la rực rỡ , quả thực là một đóa hoa héo mà

Cái này cũng không trách hắn được, từ hôm qua đến giờ, hắn đi quá nhiều, đầu tiên là từ Hoàng thành đến Tô thành, lại từ Tô thành đến Hoàng thành, hắn chạy nhiều tới mức sắp rụng chân rồi, đều do cái tên chết tiệt kia, nói cái gì mà bệnh tình nguy kịch, nguy hiểm tới tính mạng, làm hắn không ngừng thi triển khinh công chạy tới, chỉ sợ mình tới không kịp, tên kia phải đi gặp Diêm vương. Kết quả vừa tới, đã thấy tên kia hoàn hảo vô khuyết, bệnh tình nguy kịch chính là một cái tiểu sủng vật* của hắn, khiến hắn tức tới mức thiếu chút nữa độc chết người nọ luôn cho rồi

CT. Sủng vật : là vật nuôi í, như chó mèo gì gì đó…

Đúng là có bằng hữu đã khó, bằng hữu tốt lại càng khó hơn

Hiện tại, hắn mệt tới mức lết không nổi. Thầm nghĩ bây giờ phải đi tắm một cái, sau đó ngủ một giấc, bất quá còn phải đi gánh nước nữa chứ, thật đúng là phiền toái…..

Đi đến Lưu đinh lâu, hai mắt hắn ngơ ngác, bên tai đột nhiên nghe được tiếng nước ào ào, không lẽ hắn nằm mơ? Không đúng, hắn còn đang rất tỉnh a! Nhưng, tiếng nước ở đâu ra….nơi này không có nước mà? Hắn dùng sức mở to hai mắt, đi theo âm thanh đó tới Lưu đinh lâu.

Chương 116 Chỉ vì chặt trúc

Edit: Kecil

Mãi đến lúc nhìn thấy một cái vòng tròn tròn gì đó quay quay.

Đây là cái gì?

Mắt của hắn lại trợn to hơn…..

“Ông trời ơi……….”

Hắn kêu lên một tiếng thảm thiết!

Nghe được tiếng gào khóc thảm thiết của Minh Phong, Vân Tâm Nhược bị dọa tới mức lập tức mở cửa chạy đến Lưu đinh lâu, thì thấy Minh Phong đang chỉ vào guồng nước nàng vừa làm hôm qua, vẻ mặt không thể tin được, giống như gặp quỷ.

“Minh Phong, ngươi làm sao vậy?” Vân Tâm Nhược đến gần hắn, nhìn theo ánh mắt của hắn tới phía guồng nước, không có vấn đề gì a. Minh Phong này không lẽ bị trúng tà….

“Tiểu nha đầu….đây là cái gì?” Minh Phong quay đầu nhìn về phía Vân Tâm Nhược, thanh âm run run hỏi.

“Là guồng nước ta làm, không phải ngươi đáp ứng đồng ý cho ta đem nước ở ôn tuyền dẫn đến Lưu đinh lâu sao? Ta làm được rồi. Ngươi làm sao vậy? Có chuyện gì sao?” Vân Tâm Nhược nhìn thấy sắc mặt Minh Phong ngày càng không bình thường, không khỏi nhăn mày lại, Minh Phong làm sao vậy, sao lại xuất hiện loại biểu tình giống như trời sắp sập xuống….

“Cái này làm từ gì?” Không trả lời câu hỏi của Vân Tâm Nhược, cũng không nghe rõ vừa rồi nàng đang nói gì. Hắn chỉ chỉ vào guồng nước kia hỏi.

Vân Tâm Nhược quay qua, nhìn guồng nước, nói: “Là trúc a.”

“Trúc ở đâu?”

Vân Tâm Nhược không khỏi lắc đầu, chỉ chỉ gậy trúc bốn phía. “Đương nhiên là trúc ở đây a.” Minh Phong này sao tự dưng lại ngốc như vậy.

Còn chưa nói xong, Minh Phong đột nhiên biến mất. Làm nàng giật mình nghĩ không lẽ vừa rồi là ảo giác. Vân Tâm Nhược khẽ vuốt vuốt trán có chút đau, hiện tại nàng thực sự cảm thấy rất khó hiểu, rốt cuộc là nàng không bình thường, hay là Minh Phong không bình thường……

Đột nhiên một trận gió thổi tới, Minh Phong cầm một cái bao đồ quăng vào tay nàng. Sốt ruột nói:

“Tiểu nha đầu, hiện tại ngươi lập tức rời khỏi nơi này, một thời gian nữa hẳng trở về!”

Vân Tâm Nhược nhìn túi đồ trong tay khó hiểu, nhìn thẳng vào Minh Phong hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Minh Phong nhìn nàng, sắc mặt so với lúc này còn khó coi hơn, ngữ khí cũng lạnh đi vài phần. “Ngươi đúng là cái nha đầu ngốc, sao lại dám sai người chặt trúc của Quốc sư, ngươi chẳng lẽ không biết? Quốc sư yêu trúc như mạng. Quả thực là yêu đến như đặt trong tim như in trong mắt, ngươi lại đi chặt trúc của hắn, không biết lúc trở về hắn sẽ tức điên đến mức nào nữa.”

Nếu nàng không biết, vậy hắn liền nói cho nàng biết, khỏi phải đến lúc chết cũng không biết tại sao mình chết

“Chặt trúc, thật sự nghiêm trọng như vậy sao?” Vân Tâm Nhược kinh ngạc, vẫn cảm thấy thực khó hiểu

Minh Phong nhìn Vân Tâm Nhược, có chút gấp gáp nói: “Đương nhiên nghiêm trọng, so với tưởng tượng của ngươi nghiêm trọng hơn rất nhiều, lúc trước Hoàng thượng bởi vì nghe nói măng ăn ngon, vụng trộm kêu người đào lên mấy khỏa, kết quả ngươi biết sao không…….”

Vân Tâm Nhược lắc đầu. Nhìn nhìn chờ đợi hắn trả lời. Nàng thật sự không biết, bất quả chỉ là đào mấy khỏa măng, hơn nữa bọn họ là huynh đệ, cũng không sao mà.

Minh Phong ngẫm lại tình cảnh lúc đó thật đúng là không biết là khóc tốt, hay là cười mới tốt. Không, hẳn phải gọi là dở khóc dở cười mới đúng

“Chuyện này về sau bị Quốc sư biết, kết quả Quốc sư một tháng, suốt một tháng a không nói một câu nào với Hoàng thượng…..”

Lúc ấy Hoàng thượng dùng đủ mọi loại thủ đoạn cưỡng bức lợi dụ, tử triền lạn đánh, có bất cứ chiêu thuật gì cũng đều lấy ra sử dụng, nhưng Quốc sư lại không nói một câu nào. Từ đó về sau, không ai dám có ý định gì với rừng trúc này nữa, ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ. Hiện tại nàng lại chặt nhiều trúc như vậy, hắn thực không dám tưởng tượng Quốc sư biết được sẽ có biểu tình gì nữa.

Vân Tâm Nhược nghe xong, nhìn về phía rừng trúc xung quanh, vẫn cảm thấy thực khó tin. “Thực sự nghiêm trọng như vậy sao?”

“Không nghiêm trọng mới là lạ, ngươi đi nhanh đi.” Minh Phong không ngừng thúc giục nàng. Tiểu Nhược Nhược, không phải là ta muốn đuổi ngươi đi, nhưng thật sự là bảo mệnh quan trọng hơn

“Đi?” Vân Tâm Nhược âm thầm cân nhắc, đôi mắt thanh nhuận cũng là một mảnh thản nhiên không biết thần sắc, nàng……Có nơi nào để đi?

“Các ngươi đang làm gì vậy?” Thanh âm nam tính truyền tới, tiếp theo là tiếng bước chân truyền đến

12 phản hồi

  1. sasonessf said,

    Tháng Mười 21, 2011 lúc 4:55 chiều

    SA: Hú hú! Thiệt là sung sướng!!! được coi liên một lúc 1 cục!!!
    Thanks nàng! Moa moa!

  2. Zuzu said,

    Tháng Mười 21, 2011 lúc 8:04 chiều

    Hjhj.thanks nàng nhiều.hấp dẫn quá

  3. Nhím said,

    Tháng Mười 21, 2011 lúc 10:02 chiều

    Thank nàg.Ta là ta chờ chap tiếp theo,là lá la😀

  4. Tiểu Yến said,

    Tháng Mười 22, 2011 lúc 10:58 sáng

    Thanks nàg. Hjhj mog chươg mới á

  5. mai2131991 said,

    Tháng Mười 22, 2011 lúc 1:53 chiều

    ui zui ui. vui wa. cam on nang nhe, truyen wa hay giong van rat muot, ung ho ban nha

  6. KecilM said,

    Tháng Mười 22, 2011 lúc 2:20 chiều

    Thks mấy nàng nhiều ^.^

  7. hdananh said,

    Tháng Mười 23, 2011 lúc 11:02 chiều

    hi..thanks nang niu….doc xog may chuog nay thay thoai mai’….^_^

  8. HuongLee said,

    Tháng Mười 25, 2011 lúc 7:36 chiều

    lâu lắm rồi mới ghé nhà nàng, nàng khỏe ko? truyện sắp hoàn chưa? :D:D

    • KecilM said,

      Tháng Mười 25, 2011 lúc 9:38 chiều

      Khỏe thì vẫn khỏe nàng ah ^^. Mỗi tội dạo này gặp nhiều chiện rắc rối quá. Hoàn thì… hơi bị lâu hí hí :”>

  9. midori84 said,

    Tháng Mười Một 12, 2011 lúc 12:08 sáng

    Cam on ban da edit truyen.

  10. Bee said,

    Tháng Mười Một 20, 2011 lúc 8:06 chiều

    thanks

  11. hydulin said,

    Tháng Ba 15, 2012 lúc 10:31 chiều

    Đọc mà cười ngất. Yêu như đặt trong tim, như in trong mắt. Vì mấy khóm trúc mà có người bị dỗi. :))


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: