Vân long phá nguyệt 106-107-108-109-110

Haiz, không hiểu lần trước mắt lé thế nào K lại nhảy cóc mất 2 chương, K đã edit bù nhé

—————————————————————–

.

Chương 106 Khác thường

Edit: Kecil

Lê Hân trở lại Phủ tướng quân lúc gần sáng, dương quang yếu ớt chiếu lên thân thể hắn, làm cho khuôn mặt của hắn nhìn có vẻ ảm đạm mệt mỏi, trong không khí thoang thoảng sương sớm, lơ đãng làm ẩm ướt vạt áo hắn, hắn dừng chân lại, nhìn về hướng mặt trời vừa mọc,  lại một ngày mới, sắc trời như lửa đỏ thắp sáng khung cảnh âm u

Cười nhạt, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh lùng, sau đó xoay người rời đi

Hạ Chi đi bên cạnh hắn, áo cũng ẩm ướt hơn phân nữa, ngay cả tóc cũng có chút hơi nước. Cảm giác cả người không thoải mái, làm hắn bất giác nhíu mày một cái. Vẫy vẫy cổ tay áo ẩm ướt, thầm nghĩ. Phải đổi một bộ quần áo khác mới được

“Hạ đại nhân….” Một âm thanh yếu đuối vang lên làm hắn quay đầu lại nhìn về phía sau, nhìn thấy người đó là ai, ngây người, lông mày nhíu chặt lại.

“Tiểu Tức, ngươi sao vậy? Sao mắt lại sưng đỏ lên như vậy?”

Tiểu Tức hai mắt sưng đỏ, quần áo trên người cũng nhăn nheo, giống như quả dưa chuột héo, khuôn mặt tiều tụy như cả đêm không ngủ. Rốt cuộc sao nàng ta lại như vậy?

Tiểu Tức nhìn nhìn Hạ Chi, tất cả cảm giác bất an, khủng hoảng đè nặng cả đêm nhất thời bộc phát hết, thanh âm nghèn nghẹn. ”Hạ đại nhân, Vân Tâm Nhược…Vân Tâm Nhược……….”

“Vân Tâm Nhược?” Thân thể Hạ Chi đột nhiên cứng ngắc, một cỗ lãnh khí từ dưới chân truyền thẳng lên đỉnh đầu

“Mau nói ta nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hắn có chút lo lắng vội vàng hỏi

Tiểu Tức hấp hấp cái mũi, đem chuyện đêm qua nói không sót một chữ cho Hạ Chi nghe. Đều tại nàng không tốt. Hạ đại nhân đã giao Vân Tâm Nhược cho nàng, vậy mà nàng lại không bảo vệ Vân Tâm Nhược cho tốt. Nghĩ như vậy, Tiểu Tức càng khóc nức nở hơn.

“Đừng khóc, ngươi đừng khóc nữa mà……” Hạ Chi luống cuống an ủi nàng ta. Trời ạ! Làm ơn tha cho hắn đi. Đời này hắn sợ nhất là nước mắt nữ nhân a

Vô cùng vất cả, ngàn an vạn ủi mới làm cho tiểu nha đầu kia ngừng khóc, hắn còn chưa kịp thay quần áo đã vội vàng chạy tới chỗ Tướng quân. Lần này gặp rắc rối lớn rồi…..

Vân Tâm Nhược bị Hồng Nhiên phu nhân đánh, thế nhưng lại bị Quốc sư thấy được, lại còn đem Vân Tâm Nhược đi…..Sao chuyện này lại càng lúc càng rối loạn vậy trời….

“Tướng quân!” Chưa thấy người đã thấy tiếng, Hạ Chi không đợi Lê Hân trả lời, đã sốt cuộc đẩy cửa bước vào. Lê Hân ngẩng đầu lên, hắn đã sớm thay bộ đồ khác, nhìn Hạ Chi từ đầu đến chân một cái, đôi mắt dài nhỏ vẫn tinh anh như cũ, không có chút vẻ mệt mỏi của cả đêm không ngủ

“Có gì gấp mà ngươi tới sớm như vậy?”

“Tướng quân, Vân Tâm Nhược đã xảy ra chuyện!”

Ba chữ Vân Tâm Nhược vừa bay ra khỏi miệng, thân thể Lê Hân cứng đờ, hai mắt hiện lên vẻ hoảng loạn, bật dậy nắm lấy quần áo Hạ Chi. “Cái gì, không phải hiện tại nàng ta đang tốt lắm sao, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Quần áo trước ngực Hạ Chi bị nắm chặt, làm hắn có chút khó thở, hắn nhìn Lê Hân một cách khó hiểu. Phản ứng của Tướng quân thật kì lạ. Nhất thời còn chưa nghĩ ra là kì lạ chỗ nào……Nhưng hiện tại việc hắn phải lo là việc khác.Tướng quân muốn xử tử hắn thật sao, nếu Tướng quân không buông tay ngay thì hắn đi chầu ông bà chắc rồi

Hắn cố gắng điều tức lại hơi thở, hai tay bắt lấy tay Lê Hân “Tướng quân, người buông thuộc hạ ra đã a!”

Lê Hân nghe vậy mới bắt đầu buông Hạ Chi ra, cố gắng bình ổn lại hơi thở mình, sau đó bắt đầu tỉnh táo lại

Hạ Chi chỉnh quần áo trước ngực, hít vài hơi thật sâu, sau đó lập tức đem những gì Tiểu Tức nói nói ra hết thảy không thiếu một chữ cho Lê Hân nghe

Càng nghe sắc mặt Lê Hân càng trầm xuống, hai tay nắm chặt lại kêu ‘răng rắc’, như một cơn tức giận điên cuồng sắp bùng nổ, nghe tới đoạn Vân Tâm Nhược được Tiêu Thanh Hàn cứu đi, cảm giác khủng hoảng trong ngực mới chậm rãi tiêu tán, nàng ta đã ở Phủ quốc sư thì tất nhiên sẽ không có chuyện gì. Đột nhiên hắn nhận thấy hình như mình có chút kích động quá mức. Không đúng, hắn kích động như vậy là bình thường, tuy rằng hắn thật sự rất chán ghét nàng ta. Nhưng Vân Tâm Nhược tuyệt đối không thể có chuyện gì, nàng ta là muội muội của Thiển Y, nếu có chuyện gì Thiển Y nhất định sẽ không tha thứ cho hắn. Nhưng, sự khác thường của hắn thật sự bởi vì Thiển Y sao? Có lẽ ngay cả hắn cũng không rõ

“Tướng quân, hiện tại phải làm gì bây giờ?” Hạ Chi sốt ruột hỏi, hắn thật sự rất lo lắng cho nữ tử kia, không biết nàng bị thương nặng tới mức nào

“Nàng ta không sao.” Lê Hân nhìn Hạ Chi nói, đồng thời cũng tự an ủi chính mình “Có Minh Phong là thần y, chỉ cần hắn muốn cứu, chỉ cần còn một hơi thở, muốn chết cũng khó”

Đúng rồi, nghe vậy Hạ Chi cũng yên lòng hơn, Phủ quốc sư có Hồng y tu la Minh Phong ở đó, Vân Tâm Nhược tuyệt đối không sao

Tâm trạng lo lắng rốt cuộc cũng thả lõng

Chỉ còn một vấn đề. Hạ Chi không biết có nên hỏi hay không. Nghĩ nghĩ, quyết định vẫn là nên nói

“Tướng quân, vậy Hồng Nhiên phu nhân thì sao?” Đối với Hồng Nhiên , hắn cảm thấy vô cùng chán ghét, hiện tại ả ta còn dám ra tay với Vân Tâm Nhược, hắn quả thức tức ả ta đến mức muốn thiên đao vạn quả*. Nhưng, dù gì ả ta cũng là nữ nhân của Tướng quân, chuyện này, chỉ có Lê Hân mới có thể giải quyết, hắn không tiện ra tay

CT: Chém nghìn vạn nhát đao

Trong không khí tràn ngập sát khí mãnh liệt, làm hắn không khỏi rùng mình một cái, hắn nhìn về phía Lê Hân, Lê Hân vẻ mặt lạnh lùng không chút biểu tình nào

.

Chương 107 Thả nàng

Edit: Kecil

Bên trong vườn quân nhiên, Hồng Nhiên ngồi trước gương đồng, ánh mắt vô thần nhìn vết máu thật sâu trên mặt, giống như một con rết xấu xí đang bò trên mặt nàng, mặt của nàng………Nàng không thể tin được mình đã bị hủy dung……

Ầm một tiếng, Hồng Nhiên quăng gương đồng xuống đất, hai tay ôm chặt lấy mình ngồi bệt xuống,nàng đã bị hủy dung, Tướng quân còn có thể thích nàng sao? Không có khuôn mặt này, nàng còn có thể là Phu nhân Tướng quân sao? Mặt….mặt của nàng…..

Thanh Hàn quốc sư thật sự đã trừng phạt nàng một hình phạt tàn khốc nhất

Đúng lúc này, ầm một tiếng, cửa phòng bị người ta dùng sức đạp, hai gã thị vệ mặc khôi giáp tiến vào. Không nói gì bước chân tiến thẳng về phía nàng

Hồng Nhiên còn chưa kịp phản ứng gì, đến lúc nhận ra thì đã bị kéo ra ngoài Quân nhiên viên

“Lớn mật! Các ngươi biết ta là ai không hả? Ta là Hồng Nhiên phu nhân được Tướng quân sủng ái nhất, các ngươi dám đối với ta như vậy, Bản phu nhân sẽ chém các ngươi……”

Hồng Nhiên không ngừng giãy dụa, không ngừng la hét. Hai gã hộ vệ vẫn lôi kéo nàng đi, căn bản không đem nàng đặt vào mắt

“Các ngươi muốn kéo Bản phu nhân đi đâu? Ta là Hồng Nhiên phu nhân, nữ nhân được Tướng quân sủng ái nhất, các ngươi đúng là to gan” Nàng không ngừng la hét chói tai……Nước mắt tuôn trào làm lem luốc son phấn trên mặt, vết thương trên mặt cũng bắt đầu rỉ máu, Hồng Nhiên hiện tại làm sao còn vẻ kiều mị của một hoa khôi, hiện tại căn bản nàng chỉ là một người đàn bà chanh chua đáng ghê tởm

Tất cả gia đinh trong Phủ tướng quân đều đứng xa xa nhìn vào. Thanh âm của Hồng Nhiên lúc gần lúc xa truyền đến

Mọi người chỉ thấy một thân ảnh màu hồng bị lôi kéo đi, cuối cùng biến mất

Mà con đường thật dài đó, không nhìn thấy cuối đường….

Không ai biết được vì vào Hồng Nhiên phu nhân lại bị Tướng quân đá ra khỏi phủ, cũng không ai biết nàng ta bị đưa đi đâu….

Cho đến nhiều năm sau, có người ở trong quân doanh, nhìn thấy một quân kĩ* trên mặt có một vết sẹo xấu xí, trừ bỏ vết sẹo đó, diện mạo của nàng ta thế nhưng giống Hoa khôi Hồng Nhiên năm đó vài phần….

CT: Quân kĩ là làm kĩ nữ của đám quân trong đó í, mà cái đám đó thì… kinh khủng @@

“Tướng quân!” Hạ Chi ôm quyền

“Đã xử lý xong?” Lê Hân lau chùi thanh kiếm, không ngẩng đầu hỏi Hạ Chi

“Hết thảy đã làm theo Tướng quân phân phó, đã xử lý tốt” Hạ Chi gật đầu hồi đáp. Hắn im một lát, lại hỏi:

“Tướng quân, người không tới Phủ quốc sư sao?”

Động tác trên tay Lê Hân cứng lại, sau đó tiếp tục lau chùi. Thân kiếm sáng ngời, lóe vào mắt hắn, một tia phức tạp hiện lên

“Tướng quân? Thật sự người không đi sao?” Thấy hắn không trả lời. Hạ Chi vẫn không từ bỏ ý định tiếp tục hỏi. Thanh trúc viên của Quốc sư hắn không có tư cách để đến đó, nơi đó không phải là nơi người bình thường có thể vào,trừ bỏ vệ binh ngoài cửa, còn có mê trận do Quốc sư tự mình lập trận, đó mới là điều khiến mọi người phải lùi bước, nhưng hắn lại đang vô cùng lo lắng cho Vân Tâm Nhược

Lê Hân đứng lên, bỏ kiếm vào vỏ, sau đó nhìn về phía Hạ Chi.

“Hạ Chi, ngươi thấy ta đối với Vân Tâm Nhược thế nào?”

“Cái này……” Hạ Chi không biết phải nói gì. Thật sự Tướng quân đối với Vân Tâm Nhược không tốt chút vào, muốn bao nhiêu tàn nhẫn có bấy nhiêu, ai có mắt cũng có thể nhìn ra được. Nhưng hắn lại không có can đảm nói thẳng ra…..

Lê Hân vươn mắt nhìn ra ngoài khoảng không xa xôi, lẩm bẩm nói:

“Từ lúc nàng ta vào phủ, đối với nàng ta ta chỉ biết tra tấn, nàng ta có ở lại đây cũng chỉ có thống khổ. Hiện tại âm kém dương sai được Tiêu Thanh Hàn cứu, vậy cứ coi như Phủ Tướng quân chưa từng có người nào gọi là Vân Tâm Nhược đi. Những gì nàng ta thiếu ta, đã trả hết. Từ nay về sau ta cùng nàng ta không còn liên quan gì tới nhau”

Hạ Chi nghe vậy, lập tức sửng sốt

Vân Tâm Nhược…….ý của Tướng quân là, thả cho nàng tự do a!

Thật sự chúc mừng cho nàng

Nhưng từ tận đáy lòng mình, vì sao hắn lại cảm giác có chút mất mát

Nguyên lai, có chút gì đó còn chưa kịp nảy mầm, đã mất đi

.

Chương 108 Tỉnh lại

Edit: Kecil

Thực mềm, thực ấm, giống như đang nằm trên một đống bông, cảm giác thật thoải mái. Vân Tâm Nhược thấy mình như được một cái gì đó ấm áp ôm lấy, vô cùng ôn hòa, cũng vô cùng an toàn, đã lâu lắm rồi nàng mới có thể ngủ say như vậy

Đột nhiên, cảm giác ấm áp đó như biến mất khỏi thân thể nàng, nàng sốt ruột vươn tay muốn bắt lấy, đến lúc bắt được vật ấm áp đó, mới thoả mãn tiếp tục ngủ say…..

Cô gái trên giường ngủ với vẻ vô cùng bất an, mày nhíu lại, lông mi không ngừng run run, đôi môi tái nhợt cũng không biết đang lẩm bẩm cái gì

Mãi đến lúc đốt thanh ninh hương, một lúc lâu sau, nàng mới bình yên đi vào giấc mộng (Thanh ninh hương: đốt một loại thảo dược có tác dụng an thần hay dễ ngủ gì đó)

Tiêu Thanh Hàn nhíu chặt mày lại, hai mắt nhìn vào tay mình,bàn tay to của hắn đang bị một bàn tay nhỏ bé gắt gao cầm chặt , sống chết cũng không buông, chỉ cần hắn vừa buông ra ,bàn tay nhỏ bé kia sẽ không ngừng quơ qua quơ lại giữa không trung. Làm hắn thật sự không đành lòng

Chỉ có thể để mặc nàng cầm tay mình, mà tư thế như vậy, đã bảo trì gần một ngày

Tay nàng rất nhỏ, chỉ bằng một nửa tay hắn, ngón tay vô cùng xinh đẹp, nhưng trên bàn tay xinh đẹp này lại phủ kín đầy miệng vết thương lớn nhỏ , có cả vết thương mới lên da non

Nhớ tới lúc Minh Phong nhìn hai bàn tay này, dáng vẻ thương tiếc nói: “Thực đáng tiếc, hai bàn tay trắng nõn như ngọc, mười ngón thon dài xinh đẹp, vậy mà….”

Hai tay bị thương thành như vậy, có thể tưởng tượng được ở Phủ tướng quân nàng đã phải chịu khổ đến mức nào. Thân mình mảnh khảnh này rốt cuộc đã trải qua những gì? Rốt cuộc phải chịu những gì? Những thắc mắc này làm cho người ta không khỏi thương tiếc cùng tò mò muốn tìm hiểu

“Vẫn chưa tỉnh lại sao?” Minh Phong đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một chén thuốc, đi đến bên giường, sau đó đem chén thuốc đặt lên bàn

“Ừh.” Tiêu Thanh Hàn nhẹ giọng trả lời. Ánh mắt vẫn không rời khỏi nữ tử trên giường

Minh Phong nhẹ nhíu mi một cái, nhìn nhìn hai bàn tay nắm chặt kia, không khỏi có chút lo lắng. Quốc sư tựa hồ đối với nữ tử này có vẻ quan tâm quá đáng. Hắn chưa từng thấy Quốc sư để ý tới ai nhiều như vậy

Quốc sư không lẽ đối với nàng ta….

Nhưng hắn lập tức phủ định ý niệm này, Quốc sư trước giờ luôn hướng tới thanh tâm quả dục, hơn hai mươi năm qua chỉ đợi chờ một người gọi là mệnh định chi thê, sao có thể đối với nữ tử xa lạ này có hứng thú được, hắn đúng là suy nghĩ nhiều…..

Bất quá hiện tại chuyện quan trọng nhất không phải chuyện này

“Quốc sư, về chuyện Vân Thiển Y, người không định giải quyết sao? Không lẽ cứ im lặng như vậy” Minh Phong hỏi thẳng. Hắn thật sự không biết Quốc sư đang nghĩ gì

Nhưng có một số việc là không thể trốn tránh, chuyện của Vân Thiển Y nhất định phải giả quyết, nếu tra ra được nàng ta thật sự là chủ nhân Phách nguyệt, vậy thì Quốc sư sẽ phải thú nàng ta. Tuy rằng không ai biết được ma tinh trong lời tiên đoán là gì? Nhưng có thể khẳng định, nó tuyệt đối sẽ mang đến tai nạn khó có thể tưởng tượng được cho thiên hạ

Chuyện này liên quan đến an nguy của toàn thiên hạ, không thể qua loa chút nào, không thể trốn tránh, cũng không cho phép trốn tránh

“Ta tự biết mình phải làm gì”

Tiêu Thanh Hàn đạm nhạt nói, quay đầu nhìn về phía Minh Phong, trong mắt hiện lên vẻ hiểu thấu tất cả

Minh Phong lo lắng, hắn sao lại không biết, hơn ai hết hắn biết rõ việc này vô cùng quan trọng, hắn cũng chưa bao giờ có ý nghĩ trốn tránh, chỉ là đối với Vân Thiển Y, hắn thực sự cảm giác có chút mâu thuẫn. Không phải đơn giản chỉ vì Lê Hân, mà còn vì chính bản thân hắn….

Lúc này, cô gái trên giường lông mi khẽ run run, như con bướm vỗ cánh muốn bay đi, chớp vài cái, cô gái rốt cuộc mở hai mắt ra, một đôi mắt trong suốt không thấy đáy, chậm rãi gợi lên một chút tia gợn sóng

.

Chương 109 Tiên đồng trong mộng

Edit: Kecil

Vân Tâm Nhược cảm giác tựa hồ mình đã ngủ một thời gian rất dài, mở hai mắt, nhìn xung quanh, nàng có cảm giác thật đúng là nàng còn chưa tỉnh giấc, màn che màu xanh nhẹ nhàng đung đưa trên đỉnh đầu, chăn được làm từ băng tàm ti đắp trên người nàng, ngay cả trong không khí cũng ẩn ẩn hương trúc

Nơi này không phải Phủ tướng quân,cũng không phải Vân phủ

Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp, đây là…..ấm áp mà nàng cảm nhận được lúc ngủ. Cảm giác thực chân thật, nàng chậm rãi quay đầu, nhìn về phía tay mình

Tay nàng lúc này đang nắm một bàn tay to

Nàng có chút kinh ngạc. Sau đó cố hết sức nắm chặt lại bàn tay đó…..

Đôi mi thanh tú nhíu chặt lại, ngay cả đôi mắt tựa hồ cũng u trầm hơn

Nàng sao lại…..không có cảm giác…..

Hoàn toàn không có cảm giác? (Không cảm giác được Hàn ca đang nghĩ gì)

Cảm nhận được động tác trong tay, Tiêu Thanh Hàn nhìn về phía giường, cùng Vân Tâm Nhược bốn mắt nhìn nhau

Một cái thánh khiết, một cái thanh nhiên

Một cái phiêu miểu xuất trần, một cái ôn nhuận như gió

Vân Tâm Nhược nhìn nam tử trước mắt, không khỏi thất thần, ý thức có chút mông lung, nàng hoài nghicó phải  mình còn đang ở trong mộng không? Nếu không sao lại có thể thấy một nam tử xinh đẹp như vậy, bất giác thốt ra:

“Tiên đồng…..”

“Tiên đồng.” Minh Phong nhìn khuôn mặt đẹp đến mức có lẽ ánh trăng thấy cũng phải ghen tị của Tiêu Thanh Hàn, hai chữ tiên đồng quả nhiên vô cùng chính xác

Bất quá, nha đầu này chắc là chưa tỉnh ngủ nên mới nhìn Quốc sư thành tiên đồng, Thanh Hàn quốc sư nổi tiếng thiên hạ, khí chất thanh cao không ai bằng. Ai mà không biết, ai mà không ngưỡng mộ

“Ha ha……”Minh Phong đột nhiên cười ha hả, Tiêu Thanh Hàn quét mắt liếc hắn một cái, đầy ý cảnh cáo

Nghe được tiếng cười, Vân Tâm Nhược nhìn về hướng phía sau Tiêu Thanh Hàn, thấy một nam tử mặc hồng y, nàng hơi nhíu mi một chút, rất khó hình dung nam tử trước mắt….

Khổng tước…..không giống. Yêu tinh……cũng không phải. Gay…..cũng không có khả năng.

Là cái gì nhỉ?

Yêu….cái gì yêu?

“Yêu nghiệt……..”Nàng đột nhiên nghĩ tới từ đó, cũng thuận miệng bật ra.

“Ách……yêu nghiệt…….” Minh Phong thiếu chút nữa bị chính nước miếng của mình sặc chết. Tuy rằng hắn thừa nhận mình quả thật có chút bản chất yêu nghiệt. Nhưng bị người ta nói thẳng ra như vậy, đúng là có chút khó tiếp thu a

Hơn nữa, vì sao Quốc sư là Tiên, mình lại thành yêu nghiệt chứ. Không công bằng, rất không công bằng, quá mức nặng bên này nhẹ bên kia

Tiêu Thanh Hàn cười nhẹ một cái, như dòng nước thánh khiết, chậm rãi chảy vào lòng người nhìn, ôn hòa ấm áp…..

Hắn nhìn về phía hai bàn tay, thần sắc tối lại, nhẹ nhàng kéo tay về, ấm áp trong lòng bàn tay biến mất, có chút trống rỗng

Không còn cảm giác ấm áp, Vân Tâm Nhược cũng khẽ nhắm mắt lại, hình như trong mắt có chút hơi nước, khi mở mắt ra, nàng bắt đầu nhìn nhìn bốn phía, mới phát hiện đây không phải là giấc mộng, là thật…..

“Đây là đâu?”

Nàng nghi hoặc hỏi

“Phủ quốc sư, Thanh trúc viên” Tiêu Thanh Hàn nhẹ giọng trả lời

Minh Phong tức đến mức đỏ mặt. Nha đầu này bây giờ mới hỏi đây là đâu. Vậy nãy giờ nàng ta nghĩ cái gì vậy? Không lẽ thực sự nghĩ mình đang nằm mơ? Vậy mà Quốc sư còn có thể bình thản trả lời nàng ta, hai người này đúng là người tung kẻ hứng

“Phủ quốc sư?” Vân Tâm Nhược lại đánh giá nam tử trước mắt, vừa rồi nàng nghĩ là trong mơ, mới có thể gặp được nam tử có tuyệt thế dung nhan như vậy, giờ mới phát hiện ra, trên người nam tử này có một cỗ khí chất kì lạ mà nàng chưa bao giờ gặp qua, thì ra, hắn chính là Thanh Hàn quốc sư, ý trung nhân của Vân Thiển Y

Nhưng vì sao nàng lại ở đây? Đầu óc hỗn loạn nhất thời thanh minh lại

Ngày đó, nàng bị Hồng Nhiên dụng hình, nàng nhớ trước khi mình hôn mê, hình như có người cứu nàng…..

“Không cần nghĩ, là Quốc sư cứu ngươi” Minh Phong vừa bưng chén thuốc lên lại bị Thanh Hàn lấy mất

Vân Tâm Nhược nhìn chén thuốc đen sì sì trước mắt, chán ghét ra mặt

Thực khó ngửi….. vậy lại càng khó uống

Chén thuốc vẫn ở đó như cũ, Tiêu Thanh Hàn không nói câu nào, chỉ bưng chén thuốc để trước mắt nàng. Bình tĩnh nhìn Vân Tâm Nhược. Một lúc sau, Vân Tâm Nhược đành phải nhận lấy chén thuốc. Do dự nửa ngày, mới há miệng uống một ngụm to

Quả thật đúng như tưởng tượng….

Thực khó uống……

.

Chương 110 Bị chán ghét sao?

Edit: Kecil

“Cô nương tên gì?” Buông bát, Tiêu Thanh Hàn hỏi nàng

“Vân Tâm Nhược” Miệng còn cảm giác đắng đắng, nàng có chút khó chịu trả lời

Ba chữ Vân Tâm Nhược làm cho Minh Phong cùng Tiêu Thanh Hàn đồng thời thay đổi sắc mặt……

Tiêu Thanh Hàn đứng lên, áo trắng nhẹ nhàng lướt qua, mắt rũ xuống, làm người khác không thể đoán được hiện tại hắn đang nghĩ gì. Bỗng nhiên, hắn đi ra khỏi phòng, Minh Phong cũng đi theo phía sau, lúc đi tới cửa, hắn quay người lại cười với Vân Tâm Nhược một cái “Nghỉ ngơi cho tốt đi tiểu nha đầu. Vết thương sẽ chóng lành thôi!”

Vân Tâm Nhược nằm xuống, hai mắt nhìn sa man trên đầu, gió nhẹ thổi qua, sa man khẽ phất lên, lại hạ xuống…….

Nàng quay đầu nhìn về phía cửa, trách không được nơi này có hương khí của trúc, thì ra tất cả gia cụ trong phòng đều được chế từ trúc

Nàng nắm chặt hai tay lại, nhắm mắt………

Vì sao? Lúc tay của nàng cùng tay hắn chạm nhau, nàng lại không thể đọc được tâm của hắn?

Không lẽ thuật đọc tâm của nàng không nhạy nữa, hay là….Tâm của người kia, quá thâm sâu………

Thanh ninh hương tiếp tục lan tỏa trong không khí, từng đợt khói nhẹ nhàng bay lên, sau đó dung hòa vào không trung, căn phòng vẫn ấm áp như lúc ban đầu…..

Ngoài cửa, Minh Phong nhìn Tiêu Thanh Hàn, hé miệng hỏi:

“Quốc sư định làm gì với tiểu nha đầu đó? Dù sao nàng ta cũng là chính thê của Lê tướng quân, chúng ta đem nàng tới đây liệu có được không?”

Bất quá xem thương thế của tiểu nha đầu này, cho dù Quốc sư muốn trả nàng về, hắn cũng không nhẫn tâm để nàng về a, hắn đã dùng biết bao nhiêu dược liệu quí như vậy mới có thể miễn cưỡng cứu một mạng của nàng, nếu bây giờ để nàng trở về, lỡ như lại phát sinh chuyện gì, sợ rằng hắn cũng cứu không được, không bằng bây giờ trực tiếp độc chết nàng cho rồi, để nàng khỏi phải chịu khổ nữa

Chính thê, Tiêu Thanh Hàn lẩm bẩm nhấm nuốt hai chữ này, khóe miệng lộ ra vẻ trào phúng. Chính thê Vân Tâm Nhược này so với nha hoàn có lẽ còn thấp kém hơn. Huống chi, nàng đã bị hưu. Đối với việc có lưu lại hay không, là do hắn muốn hay không thôi. Mà nàng, trước mắt hắn còn chưa nghĩ đưa nàng trở về

Mê mang nặng nề ngủ mấy ngày,lúc tỉnh lại đều là Minh Phong tự tay đưa thuốc cho nàng uống. Tiêu Thanh Hàn chưa từng tới một lần nào, nàng không hiểu mình có cảm giác gì nữa.Có chút mất mát. Ấm áp đó, sự an toàn đó, nàng rất muốn được cảm thụ một lần nữa, nhưng chỉ sợ, không còn cơ hội. Có lẽ loại cảm giác này nàng không xứng để hưởng thụ lần nữa….

Có lẽ hắn đã bắt đầu cảm thấy chán ghét nàng. Giống như Lê Hân chán ghét nàng….

“Tiểu Nhược Nhược, đang suy nghĩ gì đó?” Minh Phong thấy nàng sắc mặt sầu lo, nhíu mi hỏi

Vân Tâm Nhược đối với xưng hô của hắn, chỉ cúi đầu không nói gì, vẻ mặt có chút đau đầu

“Minh Phong, có thể đừng gọi ta là Tiểu Nhược Nhược được không?”

“Không gọi là Tiểu Nhược Nhược thì gọi là gì? Tiểu Vân Vân? Hay là Tâm Nhược?”

Minh Phong vẻ mặt khó xử, kì thực trong lòng cười nở hoa, tiểu nha đầu này có lúc tính tình giống Quốc sư cực kì. Không chọc ghẹo nàng thì thật là có lỗi với bản thân a.

Vân Tâm Nhược nằm xuống, không để í tới hắn nữa, Minh Phong này gầy đây cứ luôn trêu trọc nàng, đôi khi ngẫu nhiên chạm vào tay hắn, nàng phát hiện thuật đọc tâm của mình vẫn còn, nhưng đối với Tiêu Thanh Hàn, sao lại không có chút tác dụng nào?

Nàng nhớ rất rõ, cái loại cảm giác đó, giống như một hồ nước rất sâu, rất rộng….không thể biết được bên trong có gì

Mà đối với Minh Phong , kỳ thực nàng cũng không muốn biết hắn nghĩ gì, cảm giác như vậy thật ra cũng rất tốt. Nàng không biết bọn suy nghĩ gì, nhưng nàng biết bọn họ sẽ không thương tổn nàng. Mỗi ngày như vậy nàng thật sự rất thích, không muốn rời xa nó. Nhưng không biết khi nào mình sẽ phải trở về nơi kia. Nàng….có thể ở đây cả đời mà không cần phải trở về không? Nàng không biết mình còn có thể chịu được sự tra tấn lần thứ ba hay không. Nhưng, Quốc sư Thanh Hàn kia, nàng không thể đoán được hắn nghĩ gì………

Vân Tâm Nhược khép hờ ánh mắt, sau đó nhịn không được mở mắt ra, muốn nói lại thôi

“Sao vậy, muốn hỏi gì nào?” Minh Phong cười nhẹ, tiểu nha đầu này thật là, muốn hỏi thì cứ hỏi đi chứ! Cứ nghẹn trong lòng như vậy hắn còn cảm thấy khó chịu thay nàng

Vân Tâm Nhược cúi đầu, nhìn nhìn ngón tay mình, sau đó giương mắt, hàm xúc tự giễu

“Chỉ là suy nghĩ, có phải Quốc sư cũng chán ghét ta như Tướng quân không?” Nàng không sợ bị người khác chán ghét, nhưng lại rất sợ nam tử như bạch liên kia chán ghét, cảm giác đó làm nàng cảm thấy rất khổ sở, rất khó chịu

“Quốc sư sẽ không chán ghét ai.” Minh Phong có chút buồn cười an ủi nàng. Nói tiếp: “Nếu Quốc sư dễ dàng chán ghét một người như vậy, thì đó không phải là Thanh Hàn Quốc sư, tâm của hắn rộng lớn hơn bất luận ai, có thể chứa đựng cả thiên hạ. Chỉ là gần đây có chuyện Quốc sư cần phải điều tra, cho nên người không ở Thanh Trúc viên”

Hắn nói có một nửa là thật, Tiêu Thanh Hàn thật sự có chuyện phải điều tra, nhưng người thì vẫn ở trong Thanh Trúc viên, về phần vì sao lại không gặp Vân Tâm Nhược, có lẽ bởi vì nha đầu này thân phận đặc thù?

Nàng là muội muội của Vân Thiển Y, từng là thê tử của Lê Hân

10 phản hồi

  1. Nhím said,

    Tháng Mười 10, 2011 lúc 8:54 chiều

    Ta comt,ta xí xọn comt đầu tiên ^^ bản dịch hơi lâu cũg đág, ta là ta hóg nàg từg ngày nhưg mà khôg giục nhé ^^ thank nàg

  2. sasonessf said,

    Tháng Mười 10, 2011 lúc 10:47 chiều

    SA: *đánh đánh* Ghét nàng quá mất thôi~ Làm ta cứ chờ hoài mà không thấy. Lại còn bí mật ém hàng nữa chứ! *giận rỗi* Như người ta thì khua chiêng trống tùm lum. Ra đến ngõ đã biết tin rồi. *thở dài* Haiz…Nàng thì cứ âm thầm lặng lẽ…
    TW:…

    • KecilM said,

      Tháng Mười 11, 2011 lúc 7:54 sáng

      Á á , đau đau ….
      Nàng thật là hung dữ quá đi, coi chừng mai mốt hok ai thèm rước về ah hí hí

      • sasonessf said,

        Tháng Mười 11, 2011 lúc 1:26 chiều

        SA; *cười lưu manh* Cơ mà có người ngốc nghếch rước chị em ta về đấy hô hô. 1 tướng công 2 lão bà~ Hắc hắc
        TW: ^^

  3. xunhi1990 said,

    Tháng Mười 11, 2011 lúc 11:21 sáng

    ta ngong bo nay lau r day !
    😀
    nang co len nhe !

  4. Vân Anh said,

    Tháng Mười 11, 2011 lúc 10:43 chiều

    Hay thật đấy, cứ từ từ mà làm tiếp nàng nhé, đối với phạm trù edit này mình biết là rất cực khổ nên không dám thúc giục nàng. Thương nàng lắm lắm…

  5. Bee said,

    Tháng Mười Một 20, 2011 lúc 7:55 chiều

    “Những gì nàng ta thiếu ta, đã trả hết”
    cho em hỏi, tỷ ý thiếu cái gì vậy anh
    thanks


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: