Vân long phá nguyệt 103-104-105

Chương 103 Người không nên xuất hiện

Edit: Kecil

“Hồng phu nhân, việc này nên chờ Hạ đại nhân về định đoạt sẽ tốt hơn!” Đột nhiên một âm thanh vang lên, nháy mắt làm cho bốn phía trầm tĩnh xuống, từ trong đám người xuất hiện một phụ nhân khoảng hơn bốn mươi tuổi, quỳ gối trước Hồng phu nhân

Là Phương đại nương, Vân Tâm Nhược nhìn bà ta, cảm giác khó hiểu, lần trước bà ta hãm hại nàng, lần này sao lại giúp nàng…….

Phương đại nương nhìn Vân Tâm Nhược, không khỏi cảm giác có chút hổ thẹn, lần trước hãm hại nàng ta, lương tâm bà luôn cảm thấy bất an, lần này bất luận ra sao, bà cũng muốn cứu Vân Tâm Nhược một mạng, Hồng nhiên phu nhân thủ đoạn độc ác, mà nàng ta vết thương cũ còn chưa lành, nếu bị thương một lần nữa, không biết có còn mạng để bước ra khỏi Phủ Tướng quân không nữa?

Đối với nàng, bà cảm thấy vô cùng có lỗi, đều tại bà nảy sinh lòng tham nên đã hại nàng ta một lần…..

“Câm miệng!” Hồng Nhiên giơ tay lên, ngăn lại lời nói tiếp theo của bà ta “Không lẽ Bản phu nhân còn không có quyền khiển trách một cái tiện tì sao? Huống chi, tiện tì này lại còn dám trộm vật yêu thích của Bản phu nhân”

“Nhưng, Phu nhân……” Phương đại nương vừa định nói chuyện, đã bị thị vệ bên người Hồng Nhiên che miệng lại lôi đi mất

Lúc này, toàn bộ tiểu viện không còn một ai dám lên tiếng giúp đỡ Vân Tâm Nhược

Phương đại nương bị hai người lôi kéo đi lúc này ánh mắt mang theo xin lỗi nhìn Vân Tâm Nhược, một giọt nước mắt rơi xuống. Bà thực sự vô dụng, không thể cứu được Vân Tâm Nhược

Vân Tâm Nhược rũ mắt xuống, im lặng thể hiện vẻ cám ơn của mình

Cám ơn bà ta có thể nói giúp nàng một câu, cảm ơn bà đã rớt nước mắt vì nàng

Hồng Nhiên nhìn Phương đại nương bị lôi đi, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch

“Người đâu, đánh!” Ngữ lạc……. Một gã gia đinh cầm một thanh bản tử dài ba tấc đến trước người Vân Tâm Nhược, nhấc tay, hung hăng đập xuống…….

“A……ngô……” Vân Tâm Nhược thất thanh hét lên, rắc một tiếng, nàng như nghe được tiếng xương cốt trên lưng đứt đoạn, so với lúc bị Lê Hân đánh còn đau hơn gấp bội lần, hai tay nàng bấu chặt xuống đất, móng tay dính đầy bùn đất, khổ sở vặn vẹo thân mình, lạnh run….

Đau quá…..

Một gậy đó làm cho mọi người ở đây cũng im lặng, ngơ ngác nhìn nữ tử dưới đất, tiếng rên rỉ thống khổ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đầu chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, mọi người như cũng có thể cảm giác được hiện tại nữ tử này thống khổ đến mức nào

Tĩnh lặng vô cùng, không ai nói một câu nào, ánh trăng chiếu xuống, lúc này chỉ có tiếng hít thở dồn dập cùng tiếng rên rỉ thống khổ…….

Hồng Nhiên nhìn bàn tay tái xanh của Vân Tâm Nhược, mười móng tay tóe máu. Khóe miệng gợi lên nụ cười tàn độc, dưới ánh trăng lại làm cho người ta không rét mà run…..

Chính là cảm giác đó

Nàng ta càng đau, nàng lại càng hưng phấn

Nàng ta càng thống khổ, nàng lại càng thỏa mãn

“Phu nhân, nàng ta hôn mê rồi!” Đột nhiên gã hạ nhân đang đánh ngẩng đầu nhìn Hồng Nhiên nói

Hôn mê……..Hồng Nhiên cúi đầu cười, hôn mê sao, tốt……..Sau đó giương mắt lên tiếp tục ra lệnh: “Nàng ta giả bộ thôi, tiếp tục”

Tên hạ nhân khẽ cắn môi, liếc mắt nhìn Hồng Nhiên một cái, nàng ta rõ ràng hôn mê thật, sao phu nhân lại nói là giả bộ? Nhưng, hắn cũng nhìn thấy cặp mắt đáng sợ của Hồng Nhiên, đành phải bất đắc dĩ nâng tay lên

Thanh gỗ sắp sửa hạ xuống, đột nhiên một tia sáng lướt qua trước mắt mọi người , nhanh như thiểm điện……

“A…..” Một tiếng thét chói tai vang lên, sau đó là thanh âm tiếng gỗ gãy, gã hạ nhân cầm thanh gỗ bỗng nhưng ôm tay, một tia máu từ cổ tay hắn uốn lượn chảy xuống, thanh gỗ cũng bị cắt thành hai đoạn. Dưới đất, một viên ngọc châu màu trắng rơi xuống, dưới ánh trăng lóe ra một chút ngân quang…..

“Ai?” Hồng Nhiên đứng bật dậy, nhìn khắp nơi, tim đập dồn dập, cảm giác bất an mãnh liệt làm nàng muốn chạy trốn ngay lập tức, không lẽ là Tướng quân? Hay là Hạ Chi…….Nhưng cảm giác không giống, áp lực đáng sợ như vậy, rốt cuộc là ai?

“Ai đó…..mau, mau xuất hiện đi……” Vốn là ngữ khí cường ngạnh, nhưng lúc này lại bắt đầu lắp . Nàng cảm giác có một loại khí thế vô hình đè nặng lấy nàng. Cảm giác sợ hãi đáng sợ làm nàng nắm chặt lấy Đông Hương bên cạnh, kỳ thật so với nàng Đông Hương cũng chẳng khá hơn chút nào, sắc mặt trắng bệch, chân như nhũn ra

Đây là cảm giác gì? Sao lại làm cho nàng cảm thấy thực đáng sợ

Lúc này, toàn bộ ánh trăng bắt đầu lộ ra, ánh trăng mờ ảo chiếu xuống khắp nơi, gió từ từ thổi tới, mang theo hàn ý kì lạ, không ngừng lưu chuyển trong không khí…..Dưới ánh trăng, một bóng dáng trắng thuần từ từ xuất hiện trước mắt mọi người, như một đóa bạch liên im lặng nở rộ, trong tức khắc, tất cả phong cảnh xung quanh đều như chìm xuống, giữa trời đất chỉ có một thân ảnh đó, nan miêu nan hội

Dung nhan tuyệt sắc như thần tiên, thánh khiết như nuớc, hai tròng mắt trong trẻo lạnh lùng giống như quang hoa nhật nguyệt bừng sáng , sợi tóc đen như mực dưới ánh trăng lóe lên từng đợt ba quang liễm diễm, chu sa giữa trán đỏ tươi, tỏa ra ánh sáng sáng ngời

Cẩm phục màu trắng nhẹ nhàng phất phơ, mềm nhẹ nhưng lại ẩn chứa một cỗ sát khí dày đặc, sắc mặt trầm tĩnh lạnh lùng, như sương ngưng đọng

Ai cũng có thể thấy được, nam tử đẹp như thiên tiên trước mắt này hiện đang tức giận

Hơn nữa là vô cùng tức giận

Thanh Hàn quốc sư

Chương 104 Mang đi

Edit: Kecil

Môi mấp máy, thân mình run run, mọi người đồng thời quỳ rạp xuống mặt đất

Hồng Nhiên cùng Đông Hương rốt cuộc chịu không nỗi nữa, chân cũng mềm nhũn ngã xuống đất

Tiêu Thanh Hàn ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh nhìn về phía mọi người đang quỳ, sắc mặt nặng nề, nhìn tới thân thể gầy yếu đang nằm dưới đất kia, tròng mắt càng u ám hơn….

Đường đường là Đại phủ tướng quân, thế nhưng cũng có chuyện vận dụng hình phạt riêng, Hân…..Sao ngươi lại có thể làm như vậy?

Hắn đi tới phía trước, ngồi xổm xuống, nhìn tấm lưng dính đầy máu me của cô gái, không cần xem cũng biết nàng ta bị thương rất nặng, mười ngón tay đều dính đầy bùn đất, có thể thấy được vừa rồi nàng đã giãy dụa kịch liệt tới mức nào, tóc bị mồ hôi làm cho ẩm ướt, bởi vì nàng tóc tai rũ rượi nên Tiêu Thanh Hàn không thể thấy rõ bộ dáng, chỉ nhìn thấy dưới ánh trăng, một gương mặt trắng bệch như giấy

Nhẹ nhàng nắm cổ tay nàng, mạch đập vô cùng mỏng manh làm hắn không khỏi nheo mắt lại, một tia tức giận hiện ra….Bị thương như vậy, không phải chỉ bị mỗi trượng đập mới có…..

“Ai cho phép đánh?” Tiêu Thanh Hàn cầm cổ tay nàng, đem nội lực của mình truyền vào lục phủ ngũ tạng của nàng , lạnh giọng hỏi

Nửa ngày không ai dám trả lời. Mãi lúc sau mới có một thanh âm run run vang lên:

”Hồng Nhiên phu nhân nói,nói…. Nói nàng ta ăn cắp….ăn cắp đồ của Phu nhân……”

“Phải không?” Tiêu Thanh Hàn mở miệng, nhẹ nhàng nói ra hai chữ, nhìn về phía nữ tử mặc quần áo màu hồng đang ngồi bệch dưới đất,được gọi là Phu nhân, chỉ có thể là nàng ta, đầu ngón tay bắn ra. Mọi người nghe được tiếng một vật xé gió tới

Sau đó là tiếng thét chói tai của Hồng Nhiên….. Hồng Nhiên cảm giác một cơn đau đớn ập tới, trợn mắt, hôn mê bất tỉnh, trên gương mặt như hoa có một vệt máu dài , huyết từ từ rỉ ra, sau đó ngưng tụ lại một chỗ, chảy xuống

Tiêu Thanh Hàn thu tay lại, cúi xuống ôm lấy nữ tử dưới đất, đầu nữ tử khẽ tựa vào ngực hắn, vết máu trên lưng không ngừng chảy ra, dính cả vào quần áo trắng như tuyết của hắn, hắn lại không thèm để ý tới, chỉ lo lắng cho vết thương của nữ tử, nàng bị thương quá nặng, xem ra chỉ có thể tìm tên kia….

Nàng thực nhẹ, Tiêu Thanh Hàn không khỏi nhíu mày một cái, Phủ tướng quân thường hay ngược đãi hạ nhân sao?

Ôm chặt nữ tử lại, tâm hắn vô cùng căng thẳng, sự tức giận khó hiểu không ngừng trào dâng trong lòng hắn. Giọng nói lạnh như băng truyền ra “Nói cho Lê Hân, Bổn tọa mang người đi”

Hắn ghét nhất việc âm thầm đấu giác(Ý nói việc tranh giành đấu đá của mụ kia), lấy mạng người khác, nếu hắn tới chậm hơn một chút, nữ tử này phỏng chừng đã mất mạng. Hắn thật không ngờ, Phủ tướng quân thế nhưng cũng sẽ vì chuyện vặt mà lấy mạng người

Nam tử hai tròng mắt đông lạnh, áo trắng dính đầy máu, nữ tử trong lòng dựa vào ngực hắn, bàn tay trắng nõn buông xuống, bóng trắng khẽ lướt một cái, chỉ còn lại đám người đang quỳ trong viện

“Vân Tâm Nhược…..Vân Tâm Nhược……” Một tiếng khóc vang lên kéo suy nghĩ của mọi người trở lại, Tiểu Tức vừa khóc vừa chạy đến, nhìn thấy một đống hỗn độn trong tiểu viện, tâm cũng thả lỏng bớt…..

Vân Tâm Nhược…..Nàng đâu? Không lẽ đã…..

Nước mắt lưng tròng , cuối cùng rơi xuống…..

Chương 105 Trọng thương

Edit : Kecil

Bên trong vườn Thanh Trúc, Minh Phong nhắm hai mắt lại, bộ dáng thoải mái nằm trên ghế,  hai chân thon dài gác lên nhau, không ngừng rung rung, ung dung tự tại vô cùng

Tiếng bước chân quen thuộc truyền đến, hắn mở mắt ra. Lại nheo lại, kỳ quái? Hôm nay hơi thở Quốc sư có vẻ là lạ. Sao lại có chút hỗn loạn? Hắn còn đang suy nghĩ nguyên nhân, đột nhiên nghe thấy âm thanh trong trẻo lạnh lùng của Tiêu Thanh Hàn truyền đến

“Minh Phong, cứu người!”

Giật mình, Minh Phong nhảy dựng dậy, vội vàng mở cửa ra, thấy Tiêu Thanh Hàn sắc mặc nặng nề, đang ôm cái gì đó trong lòng….

Không phải…..

Là một người

Một nữ nhân, một nữ nhân mang thương tích đầy mình

“Sao lại thế này?” Thu hồi khuôn mặt hỉ hả thường ngày, Minh Phong nhíu mày hỏi

“Cứu người trước rồi nói” Tiêu Thanh Hàn vừa nói vừa đem nữ tử trong lòng đặt xuống giường, vừa đặt xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nữ tử bắt đầu lộ ra, ngũ quan thanh tú, lông mi dày rậm, ngay cả môi tựa hồ cũng biến thành màu trắng

Minh Phong cầm cổ tay nữ tử lên, đặt ngón tay lên mạch của nàng, thấp giọng rủa một tiếng, lập tức lấy từ trong ngực ra hai bình ngọc màu xanh, đổ từ trong bình ra một viên thuốc, đặt vào một cái chén nhỏ, sau đó đổ ra dược thủy trong bình thứ hai, lắc lắc cái chén nhỏ trong tay. Đến lúc thuốc hoàn toàn hòa tan xong. Một tay nâng cằm nữ tử lên, đổ chén thuốc vào miệng nữ tử

Sau đó hắn cẩn thận lật người nữ tử lại, vừa vươn tay, chuẩn bị bôi thuốc giúp nàng, lại bị một bàn tay khác giữ lại….”Làm sao vậy?” Minh Phong khó hiểu hỏi

“Ta làm” Tiêu Thanh Hàn lấy đi bình dược trong tay hắn. Lại liếc mắt nhìn hắn một cái, mở miệng nói “Ngươi đi ra ngoài trước đi”

Minh Phong nhìn nữ tử trên gường, lại liếc mắt nhìn nhìn Tiêu Thanh Hàn. Nhún vai, nói “Ta đã biết” xoay người bước ra khỏi nội phòng, cũng thuận tay đóng cửa lại

Tiêu Thanh Hàn ngồi trước giường, nhìn nữ tử trên giường nửa ngày, mới bắt đầu vươn tay cởi bỏ quần áo trên người nàng, xiêm y cởi ra, vết thương trên lưng nàng cũng dần dần xuất hiện trước mắt Tiêu Thanh Hàn

Có ít nhất hơn mười vết roi, vừa khô lại đã bị tróc ra hết, nên máu mới chảy nhiễm đỏ cả quần áo, nhưng nghiêm trọng nhất là dấu trượng trên lưng , toàn bộ lưng của nàng đều là miệng vết thương, không có một chỗ nào lành lặn….

Đôi mắt luôn bình tĩnh của Tiêu Thanh Hàn lúc này lại bắt đầu chậm rãi tích tụ sự tức giận chưa bao giờ có

Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, khi mở mắt ra, ngàn vạn cảm xúc đã được che giấu, đem dược đổ vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa lên lưng nàng, mỗi một động tác đều ôn nhu tới mức bản thân hắn cũng không ngờ

Da thịt lạnh lẽo, miệng vết thương sưng tấy, mỗi khi chạm vào một lần, mắt hắn liền u ám hơn một chút, cuối cùng không còn chút ánh sáng nào, sâu không thấy đáy

Bôi dược xong xuôi, đắp chăn lại giúp nàng, Tiêu Thanh Hàn mở cửa phòng ra, thấy Minh Phong đang đứng tựa vào trước cửa, đứng thẳng người lại. Mở miệng dò hỏi “Đã xong?”

“Ân!” Tiêu Thanh Hàn đáp nhẹ một tiếng. Sau đó mới hỏi “Vết thương của nàng ta thế nào?”

Minh Phong lắc lắc đầu, gương mặt luôn tươi cười lúc này nghiêm túc vô cùng , trầm giọng nói “Nữ tử này thể chất vô cùng đặc thù, giống như đã từng phải dùng dược sống một thời gian” Trầm khí, hắn nói tiếp “Vết roi trên người nàng không phải nặng nhất, nặng nhất là do trượng đánh, thiếu chút nữa làm vỡ nát nội tạng nàng ta”

“Bất quá……” Đột nhiên Minh Phong mày rậm vi dương, khôi phục lại vẻ tươi cười thường ngày. Tự tin cuồng vọng nói “Người Bản công tử muốn cứu, Diêm Vương cũng đừng hòng cướp đi”

Nghe được hắn nói như vậy, Tiêu Thanh Hàn nhẹ nhàng xoay người, ánh trăng chiếu xuống bóng dáng của hắn, áo trắng mặc dù đã dính đầy vết máu đỏ sậm, nhưng vẫn làm cho người ta cảm giác vô cùng sạch sẽ, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn vào phòng, có một loại gọi là lo lắng chậm rãi hiện lên trong mắt hắn….

Kỳ thật hắn cũng không ngờ một nữ tử vô danh, thế nhưng đã lưu lại một dấu vết mờ ảo trong lòng hắn…..

Advertisements

3 phản hồi

  1. hdananh said,

    Tháng Chín 24, 2011 lúc 9:03 chiều

    ui ui anh TH,MP tuyet wa’….mog lan nay anh TH mag chi TN di luon dug de chi y tro ve phu LH chiu kho nua…hix hix toi chi y wa co….thanks K nhiu nhiu..

  2. Vân Anh said,

    Tháng Chín 28, 2011 lúc 10:26 chiều

    truyện càng ngày càng hay rồi đấy, mong bạn sớm có chap mới. Chúc bạn luôn vui khỏe để tiếp tục post bài hay cho bà con đọc.

  3. Bee said,

    Tháng Mười Một 20, 2011 lúc 7:27 chiều

    aaa ta iêu Hàn ca quá
    thanks


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: