Vân long phá nguyêt 093-094-095

Chương 093 Giận chó đánh mèo

Edit: Kecil

Ánh dương quang mờ nhạt ấm áp chiếu xuống đá vụn màu rêu xanh, một bàn chân dẫm lên mặt đá, tựa hồ đã có thể cảm giác được hơi thở mùa xuân. Một hồ nước được tích tụ từ dòng nước trên núi chảy xuống, một cô gái thân thể gầy yếu dùng sức múc nước vào thùng gỗ, hai bàn tay tái nhợt tới mức có thể nhìn thấy xương cốt bên trong. Có thể thấy được cô gái không thể chịu nổi sức nặng đó

Đến lúc thùng gỗ chứa đầy nước xong, cô gái cầm lấy đòn gánh bên cạnh, đem hai thùng nước cố định hai bên, cố hết sức đứng dậy, thùng nước lắc lư một chút, thân thể gầy yếu của cô giống như cũng sắp bị đè ép chịu không nổi, cô hít một hơi , sau đó nắm chặt đòn gánh, đứng thẳng thắt lưng, bước từng bước một về phía trước

Nước trong thùng theo cước bộ của nàng không ngừng vung vãi ra ngoài, trên con đường mòn màu xanh lưu lại một ít nước

“Vân Tâm Nhược…..” Một tiếng rống to, cô gái buông xuống đòn gánh trên vai, đôi mắt trong veo nhìn về phía trước, một bóng đen to lớn che đi dương quang trước mắt, màu đen như đêm đen thâm ám….khó dò…….

Lê Hân toàn thân cơ bắp co rút, bao gồm cả đôi mắt màu nâu đồng của hắn, ánh mắt sắc nhọn như dao nhìn về cô gái trước mắt. Ý hận khó hiểu tràn ngập trong không khí, toàn bộ ngưng tụ về phía nàng……

“Có phải hôm nay ngươi cố ý kêu Vân Thiển Y tới đây không? Có phải ngươi biết hôm nay Thanh Hàn sẽ đến đây? Nên cố ý kêu nàng tới?” Tiếng dã thú gầm nhẹ vang lên như có thể xé rách màng tai của nàng

Vân Tâm Nhược giật mình, ngón tay khẽ run một chút, lông mi chớp nhẹ, ánh dương quang nhẹ nhàng chiếu lên tóc nàng, đối với lời nói của Lê Hân, nàng không cần suy nghĩ cũng có thể hiểu được bảy phần, Vân Thiển Y biết Tiêu Thanh Hàn hôm nay tới Phủ tướng quân, cố ý lấy mình làm cớ, đơn giản chỉ là muốn tới để gặp người trong mộng, nhưng chuyện này thì có liên quan gì tới nàng? Nàng ngay cả nơi này muốn ra cũng không được, hơn nữa cũng sẽ không có bất luận kẻ nào thay nàng truyền tin, những chuyện này không phải do một tay hắn an bày sao? Tại sao mỗi lần xảy ra bất cứ chuyện gì, đều rơi xuống đầu nàng?

“Nô tỳ không hiểu Tướng quân đang nói gì?” Nàng cúi đầu, không phản bác cũng không giải thích. Đối với nam nhân trước mắt này, nàng biết mình nói gì cũng vô dụng, nên đơn giản là nàng sẽ không nói gì, hắn đã nhận định là nàng làm, thì như vậy trong mắt hắn chính là nàng đã làm. Giải thích cũng vô dụng, càng cãi lại càng vô dụng

“Không hiểu? Chẳng lẽ không phải ngươi làm sao? Không lẽ ngươi không biết ý trung nhân của Thiển Y chính là Tiêu Thanh Hàn sao?”

Tiếng la hét cuồng nộ không ngừng phát ra, y phục màu đen cuồng loạn phất lên giữa không trung, con ngươi màu đen lóe ra sự ngoan độc, nam tử trước mắt này, sợ là đã mất đi lý trí

Nhắm mắt lại, bàn tay trắng bệch của Vân Tâm Nhược xiết chặt lại, hắn tức giận đến như vậy, không biết tiếp theo sẽ là gì đây? Cho dù sớm đã quen thân thể luôn bị đau đớn, nhưng hiện tại, nàng vẫn có chút sợ hãi, giống như người không sợ đêm đen, phải độc hành một mình bước đi, tựa như người không sợ nước, lại phải đối mặt trước biển cả bao la, bất lực cùng đáng thương……

“Nô tỳ thật sự không biết…….” Nàng còn chưa nói xong, một thùng nước đổ ập xuống đầu nàng, dương quang tháng ba tuy ấm áp, nhưng nước vẫn là lạnh lẽo.

Vân Tâm Nhược toàn thân ướt đẫm, cảm giác lạnh lẽo bất chợt len lỏi vào đáy lòng, giọt nước theo sợi tóc rối loạn của nàng chảy xuống, mặt đất ướt đẫm nước

“Không nói phải không……” Nhìn thấy bộ dáng chật vật của nàng, Lê Hân ném thùng gỗ trong tay, có chút vui vẻ cuồng tiếu, hai tròng mắt che kín tơ máu, tình của Vân Thiển Y đối với Thanh Hàn, phách nguyệt tái hiện, những chuyện này đả kích hắn nghiêm trọng, hắn giống như một con thú bị thương, chỉ có thể lén lút trốn chạy, đơn độc một mình tự liếm láp miệng vết thương (một mình cái con khỉ, không phải đang bắt ng khác phải chịu khổ với mình ah)

Tất cả những chuyện này là vì sao?

Đột nhiên nghĩ đến ánh mắt làm cho hắn chán ghét kia.

Là cô ta, Vân Tâm Nhược, chính là cô ta, nếu không phải vì cô ta, tất cả những chuyện này sẽ không phát sinh, nếu không phải vì cô ta, Vân Thiển Y đã sớm là thê của hắn.

Tất cả những chuyện này đều là do cô ta…..

Thanh Hàn vừa bước chân vào, Vân Thiển Y cũng lập tức tới

Tất cả đều được tính toán trước

Nguyên lai, hắn mới là người ngu ngốc nhất…..

Hận thù mãnh liệt, lửa giận to lớn, đau đớn không kể xiết được, làm cho lí trí cùng sự bình tĩnh của hắn hoàn toàn biến mất, mất đi lý trí, kết cục chính là tất cả tội lỗi đều đổ lên người Vân Tâm Nhược

“Người tới! Lấy gia pháp ra…….” Lê Hân cười lạnh lùng, tròng mắt thị huyết cuồng bạo

Chương 094 Đòn hiểm

Edit: Kecil

“Gia pháp?” Thân thể theo bản năng run run lên……Vân Tâm Nhược bi ai phát hiện ra rằng, nàng ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, nếu không thể tránh được, vậy không phải chỉ có thể tự mình đối mặt sao?

Địa ngục…..nàng chưa đi qua sao?

Bỗng nhiên cười nhẹ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt như màu ánh trăng

“Tướng quân, ngươi thật sự thực đáng thương…..”

Thanh âm như gió, thản nhiên, mềm yếu…..Nàng nhìn hắn, gằn từng tiếng nói

“Tiện nhân! Ngươi nói cái gì?” Thanh âm càng ngày càng lớn, nghe một câu như vậy, tự tôn còn sót lại của người đàn ông hoàn toàn biến mất, như một người đang đứng bên cạnh vách núi đen, chỉ cần phân tâm một chút sẽ rơi xuống tan xương nát thịt

Lúc này, đúng lúc có người đem một cái thiết chế bàn đến, Lê Hân cười lạnh lùng, ánh mắt lướt qua, lấy ra một cái roi da trên bàn, roi da màu đỏ, toàn thân mang rô lởm chởm, chỉ cần quất một roi, sẽ là thịt nát cốt cát……

“Ngươi lặp lại lời vừa nói một lần nữa xem” Ba một tiếng, hắn quất roi da xuống mặt đất một cái, tro bụi bay loạn…….

Vân Tâm Nhược thản nhiên nhìn dấu vết của roi da để lại, đầu ngón tay trắng bệch như tờ giấy, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn thẳng hướng nam tử. Nói từng chữ một, không hề có chút sợ hãi

“Tướng quân, ta nói ngươi thật sự rất đáng thương!”

Ba một tiếng, roi da quất vào thân thể, quần áo Vân Tâm Nhược đột nhiên có thêm một vết máu thật dài, da tróc thịt bong…..

Một tiếng thét lớn vang lên, huyết nhục xé rách (máu thịt), cảm giác đau đớn rát bỏng tra tấn thân thể nàng, nàng cắn chặt môi, nhưng vẫn nhịn không được hô đau, một roi này rất nặng tay, rất nặng, nàng gắt gao nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt, tạo thành từng dấu vết màu hồng….Đau…..Thật sự rất đau…….Tròng mắt bắt đầu ngưng tụ nước, không ngừng đảo quanh mắt, nhưng vẫn không rơi xuống…..

Tiếp theo lại là một roi hung hăng rơi xuống, nàng lảo đảo vào cái, lực đạo trên roi da đánh nàng loạng choạng, đụng trúng thùng nước bên cạnh, cả người cùng thùng nước cùng nhau ngã xuống

Nước, lạnh như băng ngấm vào thân thể nàng, vết roi lại như có lửa thiêu, nóng lạnh luân phiên, không ngừng tra tấn nàng. Đau, cả thể xác cùng tâm, nàng chưa bao giờ đau đến như vậy…..Nàng cắn chặt răng….. lệ trong mắt rốt cuộc nhịn không được, yên lặng rơi xuống…….

Nhìn thấy máu, Lê Hân lại càng điên cuồng, từng roi từng roi không ngừng hạ xuống, đánh vào thân thể ướt đẫm của nàng. Từng vết roi dài lần lượt xuất hiện, thân thể nàng dần dần xuất hiện nhiều vết máu đáng sợ, một roi lại tiếp một roi……

Vân Tâm Nhược cảm giác mình giống như bị vùi trong băng tuyết, lạnh, làm cho toàn thân nàng phát run, đến lúc tựa hồ sắp mất đi ý thức, thì cảm giác đau rát nóng bỏng trên người lập tức kéo ý thức của nàng trở lại, giống như một con rắn độc, gắt gao cắn chặt nàng, dây dưa không chịu buông tha cho nàng. Đem nàng ném xuống vực sâu rét lạnh…..

Nàng cuộn lại thân mình, lệ cuối cùng rơi xuống, nàng không ngừng rơi lệ, lại nhịn xuống không rên tiếng nào, người hầu đứng bên cạnh không đành lòng quay lưng đi, bóng dáng cao lớn, nhưng lại không ngừng run run….

Là cái gì, là cái gì rơi xuống cơ thể nàng, là tuyết sao?  Thật nhiều tuyết, ngấm vào cả cốt tủy nàng, lạnh quá, nhưng thời tiết tháng ba có thể có tuyết rơi sao? Cố sức mở to mắt, vẫn chỉ nhìn thấy trời cao trong xanh, không gió không mây, lại là một roi hạ xuống, nhịn không được, nàng thống khổ rên rỉ một tiếng, trước mắt giống như có vô ngàn mây trắng không ngừng thổi qua, mỗi một cụm, nhẹ nhàng lướt qua mặt nàng….

Lòng của nàng, bị vùi trong đêm đen

Từng chút từng chút một bị cắn nuốt

Đau

Giống như đã từ từ biến mất…….

Đau

Cũng tựa hồ bắt đầu rời xa nàng……

Nàng có phải nên chết đi hay không, sống như vậy cũng nên sống sao?

Gương mặt của Tử Y cùng Lôi Liệt không ngừng xuất hiện trước mắt nàng, nhưng trong giây lát sẽ lập tức hôi phi yên diệt (biến mất)……..

Oh vâng đây là cách cô độc tự liếm miệng vết thương của anh Lê Hân)

 

 

 

 

Chương 095 Cứu

Edit: Kecil

Hạ Chi nghe người nói Tướng quân kêu đem gia pháp tới, lập tức vận khí chạy tới đây, tâm cùng tay của hắn đều đổ mồ hôi, hy vọng không phải như hắn đã nghĩ, Vân Tâm Nhược, nàng trăm ngàn lần không nên có việc gì…..

Từ rất xa đã có thể nghe được âm thanh vun vút của tiếng roi, như độc xà phun độc, vận khỉ lướt tới, hắn nhìn thấy thân roi mờ nhạt không ngừng quất lên không trung, sau đó nhìn thấy bóng dáng cao lớn của nam nhân kia, người quất roi đúng là Tướng quân của hắn, sau đó nhìn tới nữ tử cuộn mình dưới đất, trên người mang đầy vết máu ghê người

Ông trời ơi….Người kia là……

Vân Tâm Nhược…….

Hắn mạnh mẽ nhảy vọt tới trước mặt Lê Hân, vươn tay. Bắt lấy roi da trong tay Lê Hân, tức giận quát:

“Tướng quân! Người đang làm cái gì vậy? Người sắp đánh chết nàng rồi.” Roi da dính đầy máu me dừng lại, Lê Hân sửng sốt, lý trí nhất thời quay lại, hai tròng mắt đỏ rực bắt đầu chậm rãi thanh minh trở lại, roi da trong tay tựa hồ biến thành ngàn cân, hắn nhìn lại hai tay mình, bất giác lui về phía sau vài bước, hắn vừa rồi đã làm gì? Hắn thế nhưng hung hăng quất roi vào một nữ nhân tay trói gà không chặt, Lê Hân hắn giết người trên chiến trường, chưa từng sợ hãi bất cứ cái gì, lúc này cũng không dám nhìn xuống thân mình nhỏ nhắn kia

“Vân Tâm Nhược, Vân Tâm Nhược……” Hạ Chi chạy tới bên người Vân Tâm Nhược, liên tục gọi tên nàng, giơ hai tay ra, lại không biết phải làm sao, nữ tử trước mắt nơi nào cũng bị thương, hắn phải làm gì mới tốt đây? Trong lúc nhất thời tay chân luống cuống, hoang mang lo sợ.

Cắn răng mộ cái, hắn ôm nàng, hét lớn một tiếng với gia đinh. “Mau đi tìm đại phu” Nói xong, ánh mắt phức tạp nhìn thoáng qua Lê Hân, liền sử dụng khinh công rời đi

Lê Hân vẫn đứng im không nhúc nhích ở đó, ánh mắt từ lúc bắt đầu tới giờ vẫn không rời đi khỏi hai tay dính nước cùng máu của mình, hai thùng gỗ ngã trái ngã phải, lên án sự vô tình của hắn…..sự bạo ngược của hắn……

Bầu trời vẫn ấm áp như cũ, nhưng tâm mọi người đều bị một màng sương che kín, lạnh lẽo khó chịu

Hạ Chi ôm Vân Tâm Nhược, rất nhanh đi tới căn phòng nhỏ của nàng, đem nàng đặt lên giường, sau đó dò xem mạch đập của nàng, mạch đập mỏng manh yếu ớt như tùy thời có thể ngừng đập, lập tức bất chấp cố kị nam nữ, tay đặt trước ngực nàng, dùng công lực của mình bảo vệ tâm mạch nàng, trước khi đại phu đến, hắn chỉ có thể làm như vậy

Cô gái trên giường toàn thân giống như vừa tắm huyết, khuôn mặt khả ái lúc này tái nhợt như tuyết, sợi tóc dán trên mặt, hơi thở mỏng manh, hai mắt nhắm chặt, giống như đang phải chịu nhiều thống khổ vô hạn, làm người ta cảm thấy sinh mệnh của nàng đang không ngừng xói mòn

Tên gia đinh kia rất nhanh dẫn đại phu tới, phòng ở đơn sơ bởi vì vài người đến mà bắt đầu càng nhỏ hẹp, đại phu buông hòm thuốc xuống, nhìn thoáng qua nữ tử trên giường, lập tức sửng sốt, bị thương như vậy, là do roi da quất, tuy rằng lúc đầu hắn cũng đã nghe người kia đại khái nói không ít, nhưng cũng không nghĩ tới bị thương nghiêm trọng như vậy

Tướng quân thật sự có thể xuống tay nặng như vậy sao, rốt cuộc cừu hận lớn như thế nào mà có thể làm cho hắn đối với một nữ tử xuống tay nặng như vậy. Không dám nghĩ nhiều, đại phu lập tức tiến lên khẩn trương điều trị……

Một hồi lâu sau, đại phu nhổ cây ngân châm cuối cùng ra, đứng dậy lấy ra một bình sứ trong hòm thuốc, giao cho Hạ Chi, nói “Tìm một người thay quần áo cho vị cô nương này, sau đó bôi thuốc này lên…..”

Hạ Chi tiếp nhận bình ngọc, khẩn trương hỏi “Đại phu, nàng sao rồi? Có phải không có việc gì rồi phải ko?”

Đại phu thở dài, trả lời: “Vị cô nương này bị thương rất nặng, không chỉ bị roi quất bị thương, còn cảm phong hàn, hơn nữa gần đây lao động quá sức, nếu không phải vừa rồi có người lấy chân khí bảo vệ tâm mạch , có lẽ vị cô nương này đã sớm mất mạng”

“Vậy hiện tại…..” Hạ Chi nghe vậy không khỏi có chút nóng nảy

“Hiện tại…..” Đại phu nhìn về phía nữ tử trên giường nửa ngày, ngữ khí có chút thê lương “Sống hay chết, chỉ có thể xem tạo hóa của nàng…..”

Sinh tử từ mệnh, phú quý ở trời

Hắn đã sớm xem qua nhiều sinh ly tử biệt, nhưng vẫn không đành lòng nhìn sinh mệnh tuổi trẻ cứ như vậy trôi đi…..

Sinh mệnh

Cũng rất yếu ớt a……

Hạ Chi nghe vậy lập tức cảm thấy vô cùng căng thẳng, ánh mắt phức tạp nhìn nữ tử trên giường, hai cánh tay bên hông xiết chặt, thực xin lỗi……Ta… vẫn đã tới chậm một bước…..

Advertisements

15 phản hồi

  1. danghang said,

    Tháng Chín 4, 2011 lúc 8:53 chiều

    ta hận ta hận ta hận nàng
    ô ô ô……………..seo nàng khéo chon truyện hay thế này để ta phải đong lòng theo dõi.
    ô ô ô……….cái cổ của ta mừ dài ra vì chờ truyện nhà nàng la ta bỏ bom nhà nàng cho bõ ghét.
    ô ô ô……………sách chiếu đặt cọc một góc nhà nàng dzậy.
    Đừng cầm gậy đuổi ta à. Đành chết cũng không chịu đi đâu.
    ô ô ô………………

  2. hdananh said,

    Tháng Chín 4, 2011 lúc 9:16 chiều

    huhu t khoc rui…lan dau tien doc truyen t khoc nhieu nhu vay…tai sao tam nhuoc lai kho nhu vay????????ten khon le han….t hannnnnnnnnn han….

  3. hdananh said,

    Tháng Chín 4, 2011 lúc 9:19 chiều

    k oi lam on nhanh nhanh wa may doan the nay di…….doc thay uc che wa……huhuhu….

  4. danghang said,

    Tháng Chín 4, 2011 lúc 11:20 chiều

    ác dzừa thui nàng. Tác giả đã ngược Nhược mụi dzoài nàng cũng ngược dzới các khám giả nhà nàng à?
    ta đọc tới đoạn này đúng là ức mún sặc máu dùi
    hhuhuhu…………………….”chuyển đánh bom sang cho nhà nàng ngập lut”
    khớ khớ khớ. ai bỉu truyện nhà nàng ngược cho lém dzô.
    oo ô ô……………..Nhược mụi của ta……….ô ô ô……………

    • KecilM said,

      Tháng Chín 5, 2011 lúc 12:09 sáng

      Ngược tí thôi rồi chúng mình lại hóng chờ về 1 tương lai tươi sáng nàng ạ :”>
      Mà K ko biết bơi đâu đấy, đi bụi thì còn có ngày về, chứ ko biết bơi thì….chết đuối lun nàng ạ 😦

  5. Sofia said,

    Tháng Chín 5, 2011 lúc 8:29 sáng

    Em à! Bao giờ thì tới chương một trăm mấy chục zị 😦 Cổ chị nó sắp dài rùi! Đưa đây edit fụ cho =))

  6. danghang said,

    Tháng Chín 6, 2011 lúc 12:10 sáng

    hoan hô, nhà nàng có quý nhân đi qua nhận edit fụ kìa.
    ô la la.chúc mừng hén. hÔ HÔ, ta có thể đệt mộng được đọc truyện nhanh hơn dzồi hom nhỉ?
    ô ô ô……………….. hỏm chưng K hỏm phải đi tập bơi dzồi.
    bắt tay ngay đi K ơi ời ơi.
    Tung hoa cho việc mừng sớm của ta “tự sương trước “…
    mừ hỏm bít có bị vố mừng hụt không nữa,
    Ôi giá mừ ta biết ba cái vụ edit với beta thì ta cũng nhào dzô vai chục nhà tham gia hội võ lâm đồng đạo edit dzôi.
    Nói lại làm ta bùn nữa.
    Thôi ta đi tự kỉ đây. ô ô ô……………….

    • KecilM said,

      Tháng Chín 6, 2011 lúc 1:32 sáng

      ….
      ……
      ……… (trấm ngàn trấm………)
      K thật sự ko muốn giơ chân đè bẹp *chà chà* ước mơ của nàng đâu, nhưng mà….
      Hụt rồi nàng ơi , cái chị í chỉ có suốt ngày hối edit truyện thôi hê hê

  7. danghang said,

    Tháng Chín 10, 2011 lúc 10:15 sáng

    K oi, tuan nay gang chuc chuong cho thoa long mong nho cua donđao giang ho di.
    ta thi the nao cung duoc nhung chac cac su ti su muoi dong do nha nang nngong lem ôh chac co ta trong nhom mong ngong nay cai chac” ho hơ hớ………
    cho K ca tuan ngay nao cung dzo du biet la hom co
    nhung nhao dzo cho do but rut

    • KecilM said,

      Tháng Chín 10, 2011 lúc 12:28 chiều

      Sr nàng nha, dạo này K đang bị bệnh, mệt quá nằm chèm bẹp ko ah :(, để mấy bữa nữa khỏe rồi edit nha, sr all 😦

  8. danghang said,

    Tháng Chín 10, 2011 lúc 1:13 chiều

    ô, bênh á.
    vay nghi duong benh cho khoe di nha
    ta gang ngoi cho truyen nha nang vay chu biet sao
    suc khoe tren het mu
    khoe song post bu cung duoc
    ha hA
    chuc nang mau khoe hen.

  9. Bee said,

    Tháng Mười Một 20, 2011 lúc 6:56 chiều

    lâu lắm đọc truyện mình mới khóc nhiều như vậy
    thanks


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: