Vân long phá nguyet 091-092

Thôi ko dám hứa nữa, vì tự thấy mình hứa lèo quá, dạo này mê đọc truyện dữ quá nên :(( Thôi thì sẽ post tùy hứng, edit với đâu post tới đó…

Mà sao chương 92 dài thế nhỉ….

 

 

 

Chương 091 Phách nguyệt

Edit: Kecil

Ánh mắt ba người nhìn thẳng về phía Vân Thiển Y, làm cho nàng có chút sợ hãi lui về phía sau vài bước, đến lúc nhìn kỹ lại, mới phát hiện bọn họ không phải nhìn mặt nàng, mà là nhìn tóc nàng.

Trên tóc nàng có cái gì sao?

Sau đó nàng nhìn thấy trên cổ tay Tiêu Thanh Hàn có một cái vòng tay kỳ lạ, không ngừng lóe ra ánh sáng. Ánh sáng vừa lóe lên, ánh mắt của nàng tựa hồ cũng nhiễm một vầng sáng đồng dạng, chẳng lẽ đây là Vân Long trong truyền thuyết sao? Ma xui quỷ khiến, nàng hướng theo ánh mắt của họ, vươn tay lên sờ soạng trên đầu……

Vừa đụng tới trâm gài tóc, tay nàng đột nhiên run lên một chút, viên bảo thạch trên cây trâm này sao đột nhiên lại nóng như vậy?

Giật xuống, viên bảo thạch trên trâm gài tóc của nàng cùng Vân long ở cổ tay Quốc sư như mừng rỡ khi gặp nhau. Vầng sáng giống như bắt đầu lưu động, hòa hợp lại với nhau….

Nàng mở to mắt, tay khẽ run run, thiếu chút nữa làm rớt trâm gài tóc xuống mặt đất.

Không lẽ? Trâm gài tóc mà cha đưa nàng

Chính là…

Phách nguyệt trong truyền thuyết sao?

Nếu vậy nàng chính là…..

Nàng không dám tiếp tục suy nghĩ

Chuyện này quả thực khó có thể tin được…..

Tâm Lê Hân đột nhiên giống như bị người ta hung hăng đâm vào một nhát, gương mặt màu đồng bắt đầu vặn vẹo, không thể nào, không có khả năng như vậy, hắn không tin, Thiển Y sao lại có thể là Phách nguyệt?

Nàng sao lại có thể là Phách nguyệt…..

Chủ nhân Phách nguyệt chính là mệnh định chi thê của Thanh Hàn, hắn không muốn tin, không muốn……Nhưng mặc kệ hắn phủ nhận như thế nào, một trâm một vòng tay, hòa hợp với nhau như vậy, ai cũng không thể hoài nghi chúng nó là nhận biết nhau….

Hắn nhìn thoáng qua Vân Thiển Y, lại nhìn về hướng Tiêu Thanh Hàn người không có biểu tình gì , không thể nào tiếp thu được hai người bọn họ sẽ có loại quan hệ đó. Lui về phía sau vài bước, sau đó phóng như bay ra ngoài….Sắc mặt tái nhợt…..

Nhìn thấy Lê Hân chạy như điên ra ngoài, Minh Phong quay đầu nhìn về hướng Tiêu Thanh Hàn

“Quốc sư…..”

Giống như hỏi, cũng giống như nhắc nhở.

Tiêu Thanh Hàn buông tay, ống tay áo hạ xuống, lập tức che khuất vầng ánh sáng màu vàng kia, dần dần, trâm gài tóc trong tay Vân Thiển Y cũng trở về bản sắc như cũ, một vầng lưu quang như dòng nước nhỏ uốn lượn trong viên bảo thạch

Hắn nhìn về phía Minh Phong, ánh mắt rũ xuống, không thấy rõ được hiện tại hắn có biểu tình gì, hơn nữa không nói câu nào

“Quốc sư, đây là Phách nguyệt sao?” Vân Thiển Y cũng lời nói đứt quãng hỏi, trong giọng nói không giấu được chờ mong

Nếu thật sự là Phách nguyệt, như vậy nàng chính là……

Nghĩ đến đây, nàng ánh mắt sáng rỡ nhìn về phía Tiêu Thanh Hàn, trong mắt hoàn toàn không che giấu thâm tình

Sắc mặt tái nhợt trong nháy mắt biến thành màu hồng nhạt như hoa đào

Tiêu Thanh Hàn chậm rãi nhìn từ trâm gài tóc lướt tới phía mặt nàng, nhìn thấy tình ý trong mắt nàng, mày nhíu lại, một lúc sau, lại buông ra. Sắc mặt trầm tĩnh như nước, ánh mắt lại ngưng tụ lại thành khối băng lạnh lẽo. Không hề dao động. Không trả lời vấn đề của nàng, chỉ mở miệng hỏi:

“Vân tiểu thư, xin hỏi trâm gài tóc trong tay ngươi từ đâu mà có?”

“Cái này?” Vân Thiển Y cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng, đây là lần đầu tiên Quốc sư nói chuyện với nàng, tim của nàng quả thực đập nhanh đến mức muốn nhảy ra ngoài, kích động vô cùng. Thanh âm của nàng mềm mại như nước “Đây là đồ cưới của gia phụ đưa cho tiểu nữ”

Nàng vừa nói xong, còn chưa kịp phản ứng gì, liền cảm giác một trận gió thổi qua người, sau đó lại cảm giác một trận gió nữa, một trắng một đỏ lướt qua, biến mất trong nháy mắt, như biến mất khỏi đất trời, trong sảnh chỉ còn một mình nàng, Tri Dung, cùng Tử Y vẻ mặt mê mang

Bọn họ…..Đi rồi…….

Nàng nắm chặt trâm gài tóc trong tay, gắt gao giữ lấy, tới lúc tay nàng bắt đầu cảm giác đau, tay đau, nhưng nàng lại đột nhiên nở một nụ cười trên môi……..

 

 

 

 

Chương 092 Nguyên do

Edit: Kecil

“Quốc sư, vật kia thật sự là Phách nguyệt sao?” Minh Phong đi theo phía sau Tiêu Thanh Hàn hỏi lại một lần nữa. Từ nãy tới giờ, sắc mặt Quốc sư không thể hiện thần sắc gì, không nói đúng, cũng không nói không đúng, làm cho tâm của hắn cứ treo lủng lẳng trên không trung, không thể bỏ xuống dc….

Tiêu Thanh Hàn trầm mặc một hồi, giống như trăm ngàn suy nghĩ xẹt qua ánh mắt, thản nhiên nói “Có hồn, lại không có phách”

“Có hồn, lại không có phách…..” Minh Phong lẩm bẩm lại một lần, dò hỏi “Nghĩa là sao?”

Tiêu Thanh Hàn áo trắng như tuyết, nhẹ nhàng phiêu miểu giữa không trung, không hề trả lời lại.

“Chúng ta hiện tại đang đi đâu?” Đi theo Tiêu Thanh Hàn từ Phủ tướng quân ra tới đây nãy giờ, hiện tại vẫn không rõ rốt cuộc là đang đi đâu, Minh Phong khó hiểu hỏi

“Vân phủ!” Tiêu Thanh Hàn trả lời ngắn gọn, khởi bước đi thẳng về phía trước

Minh Phong lắc đầu, đành phải đi theo Thanh Hàn, tuy rằng đối với câu có hồn lại không có phách này vô cùng tò mò, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Quốc sư làm gì cũng đều tự có nguyên do của nó, hỏi nhiều cũng vô dụng a…..

Vân phủ

Vân Hồng Đào quỳ trên mặt đất, đối với vị Quốc sư như minh thần này thật sự không biết phải đối mặt thế nào, càng không biết vì sao Quốc sư lại đột nhiên tới Vân phủ, nói muốn tìm hắn. Làm hắn khẩn trương tới mức không thể nói gì

Tiêu Thanh Hàn đứng đó như một khối băng tuyết lạnh lẽo, quần áo trắng, dung nhan tuyệt sắc, khí chất cao quý vô trần, làm cho Vân Hồng Đào không dám nhìn thẳng

“Vân Hồng Đào, bổn tọa muốn hỏi ngươi một việc” Tiêu Thanh Hàn lạnh lùng mở miệng, ánh mắt hiện lên sự cao quý. Hắn rất ít khi ở trước mặt người khác tự xưng mình là bổn tọa, luôn tự xưng mình là ta, nếu hắn tự xưng mình là bổn tọa, là ý muốn sử dụng quyền hành của một Quốc sư, quyền lợi cao nhất

Vân Hồng Đào mồ hôi lạnh chảy xuống ròng ròng, tim đập thình thịch, bất ổn, không yên lòng. Áp lực nặng như vậy, quả thực làm cho người ta chịu không nổi

“Quốc sư xin cứ hỏi”

Hắn cung kính trả lời, hiện tại cho dù Quốc sư muốn biết bát bối tổ tông của hắn, phỏng chừng hắn cũng không do dự chút nào nói ra hết

“Vân Thiển Y có một cái trâm gài tóc mang khối bảo ngọc hình mặt trăng từ đâu mà có?” Tiêu Thanh Hàn nhìn thẳng về hướng Vân Hồng Đào, thanh âm trong trẻo cùng lạnh lùng không giận mà uy (không có vẻ tức giận gì nhưng vẫn thể hiện uy quyền, làm ng ta sợ)

“Vật kia là…..” Vân Hồng Đào sửng sốt, tuy rằng không rõ vì sao Quốc sư lại hỏi như vậy, nhưng cũng rất nhanh phản ứng lại, vì thế bắt đầu trả lời “Trâm gài tóc kia là tiểu dân mười mấy năm trước ngẫu nhiên có được, kỳ thật nguyên bản nó không phải là trâm gài tóc, là một khối bảo thạch hình mặt trăng, tiểu dân thấy khối bảo thạch này thật sự rất đẹp, cho nên sau người chế tạo thành một cây trâm gài tóc, mấy ngày trước vừa đưa cho tiểu nữ để làm quà cưới”

Nói đến đồ cưới, Vân Hồng Đào đột nhiên nghĩ đến việc thay gả, Mồ hôi lạnh trên trán Vân Hồng Đào chảy xuống, nhỏ giọt xuống mặt đất. Không phải là Thiển Y đã xảy ra chuyện gì chứ. Hắn ngẩng đầu nhìn về hướng Tiêu Thanh Hàn, mặc dù thấy Quốc sư không có nửa điểm tức giận, nhưng hai tròng mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn, như hàm đàm thâm lãnh (Hàn đàm là hồ nước lạnh í, thâm là sâu) như  cuốn lấy linh hồn hắn. Thân thể hắn không khỏi co rụt lại

Khí thế thật đáng sợ……con người này thật đáng sợ…..

“Vì sao ngươi có nó?” Tiêu Thanh Hàn nhìn hắn, tiếp tục hỏi

“Là…..” Vân Hồng Đào tâm thần nặng nề, nhớ lại nói “Mười mấy năm trước, thảo dân xuất môn để bàn việc buôn bán, đúng lúc đó gặp được một lão đạo, đưa cho thảo dân khối bảo thạch đó, nói là thảo dân cùng khối bảo thạch này hữu duyên, cho nên tặng cho thảo dân”

Tiêu Thanh Hàn mâu sắc trầm xuống, áo trắng khinh tuyệt tĩnh lặng, sợi tóc cũng tĩnh lặng, như quang ảnh thong thả tiêm di. Biểu tượng trầm tĩnh, nội tâm xa xôi khó dò…..

Sau đó, xoay người, không nói thêm lời nào, đi giống như tới,  như mây như gió, cứ như vậy xa xa phiêu cách mà đi

Còn lại một mình Vân Hồng Đào cứ bảo trì tư thế quỳ như vừa rồi, nhìn ra chỉ thấy một khung cảnh trời xanh trong trẻo. Hình như ngay cả một cụm mây cũng không có….

Minh Phong đi theo Tiêu Thanh Hàn trở lại Thanh trúc viên, mấy lần muốn mở miệng, lại đều thôi ngậm lại, sau đó nuốt xuống lời muốn nói

“Minh Phong muốn hỏi cái gì?” Tiêu Thanh Hàn đạm nhạt quét mắt sang nhìn Minh Phong một cái, đối với việc dọc đường đi hắn cứ muốn nói lại thôi không phải không thấy được, bất quá hắn có thể chịu được tới bây giờ, thật sự cũng là không dễ dàng gì

Minh Phong cười nhạt, khóe môi dâng lên nhiều loại ý cười , nói “Chỉ là đoán không ra, vì sao vừa rồi không hỏi việc Vân Tâm Nhược thay gả”

Tiêu Thanh Hàn mặt mày vi tránh, trả lời “Ta đã đáp ứng Lê Hân sẽ không hỏi gì về việc này”

“Nhưng Vân Thiển Y có thể là thê tử tương lai của Quốc sư” Minh phong thở dài, tựa hồ đối với hành động của hắn thực không đồng tình“Quốc sư không thấy ánh mắt muốn ăn luôn người của Vân Thiển Y sao?”

Tuy chỉ giống như một câu nói đùa, lại làm cho cả hai người lâm vào trầm tư

Vốn là khúc mắc ba người, hiện tại lại đột nhiên thành bốn…..

Thay gả thay gả…..

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì a?

Nếu Vân Thiển Y này thật sự là mệnh định chi thê của Tiêu Thanh Hàn, thì quan hệ giữa Thanh Hàn và Lê Hân….tuột dốc thê thảm, việc này khác nào đoạt yêu đoạt thê

Đoạt tình yêu của Lê Hân, Thanh Hàn phải thú mệnh định chi thê

Bất quá, may mắn là Vân Thiển Y vẫn chưa gả cho Lê Hân, nếu không hiện tại phách nguyệt xuất hiện thì đúng là đoạt thê người ta rồi, chuyện này đối với Thiên Trạch mà nói chính là một cái sự kiện đại chê cười, may mắn, may mắn….

Thanh trúc thanh khinh, thanh trúc hương dương, ánh mắt trời xuyên thấu qua lá trúc chiếu vào quần áo trắng như tuyết của Tiêu Thanh Hàn, giống như một vầng ánh sáng trắng bao quanh vô cùng rực rỡ, giống như một con bướm vừa thoát kén tung cánh bay đi…..

Tìm được…..Nhưng vì sao? Vì sao tâm của hắn lại không có một chút vui mừng……

Tình kiếp của Lê Hân, thực sự có liên quan tới Vân Thiển Y?

Nếu vậy, hắn sẽ ở vị trí nào?

Bấm tay tính toán

Khẽ thở dài

Tương lai, vẫn là một rừng sương khói….Hắn không thể thấy rõ được.

3 phản hồi

  1. thanhthuy said,

    Tháng Chín 2, 2011 lúc 4:53 chiều

    doc wa rat nhieu truyen rui .ke ca truyen nay minh doc ca ban convert het lun rui .Tieu Thanh Han la nam chinh ma minh nguong mo va thich nhat .la rau sach chinh hieu, lun biet minh yeu ai va phai lam gi de bao ve tinh yeu cua minh .GHET THANG CHA LE HAN CUC KY may ma ko phai la nam chinh . . .
    thanhks ban nhieu vi da post truyen nha !

  2. Tháng Hai 15, 2012 lúc 1:22 chiều

    T khi v o h c cao ẳng M thu t, Ngô m i thấy c n m t ch r ng v yên t nh hơn vẽ.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: