Vân long phá nguyêt 088-089-090

Oa oa chỉ edit nổi 3 chương, hôm nào K sẽ bù lại cho all

 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

 

Chương 088 Thanh Hàn chỉ trích

Edit: Kecil

Quần áo trắng như tuyết, phong thái như thiên tiên. Sợi tóc uốn lượn theo gió, sau đó lại rơi xuống cùng một chỗ, khuôn mặt như ngọc tuyệt mỹ khuynh thành

Khí chất phiêu dật xuất trần, phiêu nhân xuất thế cao thượng thoát tich, chu sa giữa trán như lấn át tất cả màu sắc khác trên đời. Không nhiễm nửa điểm trần tục

“Nguyên lai Lê tướng quân cũng thích xem người khác đập đầu a!” Lại một âm thanh châm chọc truyền tới, phía sau Tiêu Thanh Hàn xuất hiện một nam tử mặc hồng y, mặc dù không phải cao quý xuất trần như Thanh Hàn, nhưng cũng là tuyệt thế kinh người, hồng y yêu mị, ngay cả xương quai xanh lộ ra ở cần cổ cũng gợi cảm tột cùng, nụ cười nhẹ nhàng thế nhưng lại có thể yêu mị như muốn câu hồn người nhìn, sáng lạn như hoa

Lê Hân nghe xong, bất giác ảo não thở dài một tiếng, hắn sao lại quên còn hai người kia đang ở nội đường cơ chứ.

Tử Y ngơ ngác ngẩng đầu nhìn nam tử tuyệt trần trước mắt, máu trên trán không ngừng chảy xuống, hơn nữa khuôn mặt ràn rụa nước mắt, hiển thị vẻ vô cùng chật vật

Tiêu Thanh Hàn nhìn qua Minh Phong. Minh Phong bất đắc dĩ cười, hiểu ý, từ bên hông lấy ra một bình ngọc

Thản nhiên ngồi xổm xuống, thuận tiện kéo ống tay áo, miệng không ngừng lẩm bẩm oán trách. Vì sao lại là hắn chứ, quần áo của hắn cũng là mới giặt xong, cũng sẽ bẩn a! Bất quá, vẫn là quên đi, ai kêu quần áo của hắn là màu đỏ, dù sao dính máu cũng nhìn không ra

Hắn nhẹ nhàng dùng ống tay áo lau khô vết máu trên trán Tử Y, nhìn nhìn lại mặt nàng, quên đi, dù sao cũng đã dơ rồi, để dơ luôn cũng được, vì thế lại tiếp tục lau sạch sẽ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, một lát sau, dung mạo nhỏ nhắn thanh tú bắt đầu lộ ra. Tiếp theo hắn đổ ra một chút thuốc trong bình ngọc, nhẹ nhàng bôi lên trán nàng

“Sao vậy? Choáng váng rồi sao…….” Minh Phong nhìn nữ tử trước mắt vẻ mặt còn đang dại ra, cười nói “Bản công tử hôm nay lần đầu tiên phục vụ cho một tiểu nha hoàn, ngươi hẳn là nên cảm thấy vô cùng vinh hạnh mới đúng? Sao lại biểu hiện như vầy, thật là…….” Hắn lại lắc đầu, khuôn mặt mang theo ý cười “Ngươi thật là làm cho bản công tử đau lòng mà……”

Tiêu Thanh Hàn thản nhiên nhìn Minh Phong tự tay bôi thuốc cho tiểu nha hoàn, tới lúc rốt cuộc xong rồi, hắn mới quay đầu nhìn về phía Lê Hân

“Hân, từ khi nào ngươi lại thích xử phạt người khác như vậy?”

Lê Hân bộ dạng phục tùng, thân hình cứng ngắc thể hiện rõ ràng sự giận dữ. Hắn không nghĩ tới Thanh Hàn đột nhiên xuất hiện, lại còn thêm ôn thần Minh Phong này. Bọn họ không phải cứ ở bên trong là tốt rồi sao, tự dưng lại đi ra làm gì……

Thật đúng là, càng ngày càng rối loạn…..

Phỏng chừng màn diễn thay gả này, đã bắt đầu mở màn

Vân Thiển Y, Vân Tâm Nhược , còn có cả hắn…..Nếu để Hoàng Thượng biết, không biết sẽ nháo loạn tới mức nào?

Nhất ba chưa bình, nhất ba lại khởi. (việc này chưa xong việc khác lại tới)

Mọi chuyện hoàn toàn vượt ra khỏi dự kiến của hắn

Quốc sư! Là Quốc sư. Tử Y rốt cuộc tỉnh táo lại, nhìn nam tử tuấn mỹ trước mắt, cúi đầu chuẩn bị tiếp tục van cầu, lại bị Minh Phong giữ chặt lại….

“Tiểu nha hoàn, ngươi là muốn lãng phí dược của bản công tử sao?” Hắn một tay cất bình ngọc vào, lông mày nhăn lại “Thuốc này là thiên kim khó mua! Ngươi lại đập đầu cái nữa, có phải hay không bản công tử đã mất oan mấy trăm lượng bạc, ngươi nói xem món nợ này phải tìm ai?”

Tử Y vừa nghe, cúi đầu xuống, ánh mắt lại vụng trộm nhìn về phía trước, ngắm nam tử có khuôn mặt giống như yêu nghiệt trước mắt, không khỏi đỏ mặt, thanh âm đứt quãng nói:

“Tử Y thật sự……không có tiền……”

“Ha ha…….” Tiếng cười vui vẻ của nam tử vang lên, làm vơi bướt không khí nặng nề vừa rồi

Cười xong, Minh Phong nhìn Lê Hân, nói:

“Lê tướng quân, tiểu nha hoàn này của ngươi thật đúng là dễ chọc người ta vui vẻ”

 

 

 

 

Chương 089 Việc thay gả bị vạch trần

Edit: Kecil

“Nữ tử đó không phải người ở Phủ tướng quân” Lê Hân lãnh đạm nói. Ánh mắt nhìn về phía Vân Thiển Y. Trong nháy mắt, tâm giống như đột nhiên bị nhấn chìm xuống đáy biển

Tại sao lại có thể như vậy?

Vân Thiển Y ánh mắt tha thiết, hai tròng mắt ngơ ngác, tràn ngập nước mắt nhìn về phía trước, ánh mắt đong đầy thâm tình, giống như phía trước chính là người nàng đã yêu thương ngàn năm trước, khuôn mặt ngọc đỏ bừng. Đưa tình ẩn tình, như dòng nước mềm mại, làm cho người ta không khỏi say mê, chìm đắm trong đó

Nhưng là, không phải đối với hắn….

Nhìn theo hướng ánh mắt Vân Thiển Y, một thân ảnh trắng như tuyết

Đó là Thanh Hàn………

Sao có thể như vậy? Không lẽ ý trung nhân trong miệng Thiển Y chính là Thanh Hàn?

Thân ảnh cao lớn không khỏi cứng ngắc. Một cỗ chua xót trào liên tục trào ra không ngừng, tâm hắn như bị xé rách đau đớn. Đau đớn tới mức như đánh vào người hắn, thân thể hắn không ngừng run run, tâm cũng hoàn toàn thấm lãnh

Giống như nhìn ra sự khác thường của hắn. Tiêu Thanh Hàn quan tâm hỏi:

“Hân, ngươi sao vậy?”

Lê Hân không nói, đột nhiên có loại cảm xúc muốn cười to. Ánh mắt hàm chứa ý hận nhìn về phía Vân Thiển Y.  Nhưng rồi lại thu hồi lại, ánh mắt trở nên bi thương, cuối cùng biết vì sao nửa tháng trước nàng không tới, hôm nay đột nhiên lại tới, nguyên lai, không phải vì Vân Tâm Nhược, mà là……vì Thanh Hàn

Vân Thiển Y a Vân Thiển Y, nàng thật sự đúng là rất nhọc lòng a! Nếu không phải Thanh Hàn xuất hiện, ta có lẽ vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được, người nàng yêu chính là huynh đệ của ta, là Thanh Hàn……

 Nhưng là, vì sao hiện tại ta vẫn không thể nào hận nàng?(não tàn rồi, hừ)

“Hân?” Tiêu Thanh Hàn nhíu mi, Lê Hân tựa hồ đang bị cái gì đó đả kích, thần sắc sao lại suy sút đến như vậy. Đến lúc hắn nhìn thấy sự tồn tại của hai nữ tử trước cửa mới hiểu được

Hắn có thể khẳng định, hai nữ tử này, bao gồm cả tiểu nha hoàn trước mắt, không phải là người ở Phủ tướng quân, nhưng là không biết vì sao bọn họ lại có thể xuất hiện ở Phủ tướng quân, hơn nữa nữ tử vừa rồi quỳ trên mặt đất hình như đang cầu xin điều gì đó? Tuy rằng hắn không rõ lắm nguyên nhân là gì, nhưng có thể biết được, sự khác thường của Lê Hân nhất định có liên quan tới những nữ tử này

“Các ngươi là ai?” Ngữ khí bình tĩnh….Nhưng cũng thể hiện khí thế to lớn………

Mặt Vân Thiển Y đột nhiên tái mét. Cảm giác có chút xấu hổ, nếu không phải có Tri Dung đỡ nàng, nói không chừng nàng đã sớm ngã xuống đất. Nàng yêu hắn hai năm, nhưng là ngay cả nàng là ai hắn cũng không biết?

Nàng nín nhịn giọt lệ sắp rơi xuống, buông tay Tri Dung ra, bước lên, dung nhan kiều diễm xinh đẹp, nhưng lại không hề lọt vào mắt Tiêu Thanh Hàn

“Tiểu nữ là Vân Thiển Y, tham kiến Quốc sư đại nhân!”

Ba chữ Vân Thiển Y, làm cho ba nam nhân ở đây biểu tình đột biến

Đầu tiên là Minh Phong cười ha hả “Nguyên lai là Phu nhân tướng quân. Tại hạ thật là thất lễ”

Lê Hân cùng Vân Thiển Y biểu tình đều đồng thời biến đổi, Vân Thiển Y sắc mặt tái nhợt, mà Lê Hân là sắc mặt u ám

Một trắng một đen

Quả thực là độ tương phản rất lớn…..

Minh Phong nhìn bên này, lại nhìn bên kia. Trong lòng cực kì buồn bực, không biết hai người này đang làm cái quỷ gì? Thôi, mặc kệ bọn họ, tiếp tục cùng Tử Y đôi mắt to trừng đôi mắt nhỏ……

Thanh Hàn vi liễm thần sắc, sườn mặt như ngọc đường cong tuyệt mĩ, lúc này đã bắt đầu hiển thị sự lạnh lùng

“Hân, nói cho ta biết, người nửa tháng trước ngươi thú rốt cuộc là ai?” (Thú: là cưới đó các nàng)

Những lời này, như một quả đạn pháo tạc vào mọi người

Lê Hân cười khổ, đúng là chuyện gì cũng không lừa dc Thanh Hàn. Từ một cái xưng hô nữ tử cùng thần sắc của hai người, là có thể đoán được bảy tám phần, bất giác hắn tự giễu nói:

“Vân Tâm Nhược, Tam tiểu thư Vân phủ, muội muội Vân Thiển Y……”

 

 

Chương 090 Phách nguyệt hiện thế

Edit: Kecil

Khó trách, cuối cùng đã biết lời đồn đãi vì sao mà tới, tân nương đột nhiên bị thay đổi thành người khác, vụ lừa gạt này, chắc chắn đã đem Lê Hân cao cao tại thượng đả kích trầm trọng

Sự im lặng quỷ dị tràn ngập khắp căn phòng, cảm giác căng thẳng cùng khẩn trương như bóp chặt cổ mọi người, trong chớp mắt tất cả mọi người trong lòng đều bắt đầu rối rắm, giống như đang lạc vào rừng rậm âm u

Lê Hân đi tới bên cạnh Tiêu Thanh Hàn, một đen một trắng, giống như ban ngày cùng ban đêm, nhưng  lúc này lại đều thể hiện vẻ thâm ám (thâm trầm u ám)

“Thanh Hàn, chuyện này là việc riêng của Lê Hân ta, ngươi cùng Hoàng Thượng có thể không nhúng tay vào được không?”

Ngữ khí mang theo hàm xúc cự tuyệt, nhưng cũng mang theo mong muốn

Tiêu Thanh Hàn nghe vậy, nhìn hắn một cái, sau đó đôi mắt u ám nhắm lại, mặt ngọc vẫn lãnh đạm như cũ, lúc này tuy rằng hắn bất động thanh sắc, chỉ có nghiêm nghị cùng lạnh lùng. Áp lực đến mức cơ hồ biến không khí thành lãnh

Một lúc sau, hắn chậm rãi mở mắt ra, môi khẽ động, mở miệng nói:

“Như ngươi mong muốn”

Lê Hân thở dài nhẹ nhõm một hơi, Thanh Hàn trước giờ chỉ cần nói một là không có hai, nếu hắn đã đáp ứng, cho dù sau này có bị Hoàng Thượng truy cứu như thế nào hắn cũng có thể không nói

Việc thay gả nói nhỏ không nhỏ, nói lớn thì cực kì lớn, Tiêu Cẩn Du cùng hắn tuy rằng thân thiết như huynh đệ, nhưng tuyệt đối cũng không có khả năng cho phép việc khiêu khích hoàng quyền phát sinh, nếu xử trí không tốt, Vân gia, Vân Thiển Y, bao gồm cả cái kia Vân Tâm Nhược đều có thể bị liên lụy

Những người khác có lẽ hắn không cần để ý, nhưng là Vân Thiển Y, hắn tuyệt đối sẽ không để nàng rơi vào tình huống nguy hiểm

“Cám ơn người, Thanh Hàn!” Từ đáy lòng hắn cảm tạ người huynh đệ này

Tiêu Thanh Hàn ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía Lê Hân, thản nhiên mở miệng “Ta đáp ứng ngươi không nhúng tay vào, cũng có thể giúp ngươi thuyết phục Hoàng huynh, nhưng là ta hy vọng ngươi có thể biết bản thân mình đang làm gì” Sau đó liếc mắt nhìn sang Vân Thiển Y một chút, lại nhìn trở về trên người Lê Hân, đôi mắt lúc này hiện lên một tia lo lắng

Hân, kiếp của ngươi…..Có lẽ đã đến?

“Ta biết.” Lê Hân gật gật đầu, ánh mắt rũ xuống, lộ ra một chút ý cười ảm đạm. Lúc này, hắn thật sự không biết phải dùng tâm tình như thế nào để đối mặt với Thanh Hàn . Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt thâm tình vừa rồi của Vân Thiển Y, cổ họng giống như bị liệt hỏa thiêu đốt, cảm giác nóng bức cùng đau đớn bắt đầu tra tấn hắn

Nữ nhân hắn yêu nhất, huynh đệ tốt nhất của hắn…..

Tâm của hắn, hiện tại giống như một ván cờ dang dở, không biết phải đi nước nào. Không thể tiến, không thể lui, nhưng , hắn biết, đối với Vân Thiển Y

Cả đời này hắn cũng không nghĩ buông tay

Hắn nhìn về phía Vân Thiển Y, thần sắc kiên định

Vân Thiển Y lúc này giống như cơ thể bị nhúng vào nước lạnh, toàn thân bời vì khẩn trương mà đổ mồ hôi.Nam tử nàng yêu thương đang ở ngay trước mắt, cùng một nam nhân khác thảo luận về mình. Chuyện này quả thực là làm cho nàng có loại cảm giác như đang ở địa ngục

Nàng cảm thấy thực lo sợ, ngọc sai trên đầu cũng nhẹ nhàng lắc lắc, bảo thạch phía trên ngọc sai cũng nhoáng lên một tia sáng

“Đợi chút……Đó là cái gì…….?” Minh Phong ngữ khí nghi hoặc, đột nhiên đứng dậy, hồng y giống như một đóa hoa mẫu đơn nở rộ

Tiêu Thanh Hàn cùng Lê Hân cũng đồng thời nhìn về phía hắn, thấy thần sắc hắn đột biến, giống như gặp việc gì đó cực kì kì dị, sau đó ánh mắt họ lại nhìn theo hướng tầm mắt hắn…..

Hai người sắc mặt cùng đồng thời giống như Minh Phong, biến hóa khó hiểu

Dung nhan tuyệt lệ của Vân Thiển Y lúc này tái nhợt như tuyết, trong mắt hình như có giọt lệ sắp rơi xuống, càng thể hiện vẻ mảnh mai, nhưng là làm cho bọn họ sợ hãi không phải bời vì khuôn mặt này, mà là ngọc sai trên đầu nữ tử trước mắt này. Chính xác là khối bảo thạch hình trăng rằm kia

Khối bảo thạch kia thế nhưng lóe ra ánh sáng huỳnh quang mỏng manh….

Như sao băng lướt qua trên bầu trời, như sương mù lúc ẩn lúc hiện

Tiêu Thanh Hàn cảm thấy có một loại cảm giác quen thuộc, rất quen thuộc, thực thân thiết……..Giống như đã gặp qua ở nơi nào đó. Đột nhiên, hắn cảm thấy cổ tay mình có chút cảm giác khác thường

Nâng tay lên, ống tay áo màu trắng rớt xuống khủy tay, Vân long xuất hiện (Vân long là cái vòng tay của a í)

“A!”

Một tiếng hút không khí vang lên, kéo lại thần trí mọi người……

Tất cả ánh mắt đều tập trung vào cổ tay Tiêu Thanh Hàn, Vân long, song long hí châu, khỏa bảo thạch kia không ngừng lóe chớp (Song long hí châu: hai con rồng tranh nhau một viên ngọc, lúc trước K có post hình ví dụ rồi í)

Sau đó càng ngày càng phát sáng hơn, lại nhìn về hướng trâm gài tóc trên đầu Vân Thiển Y, viên bảo thạch hình ánh trăng kia giống như được triệu hồi, ánh sáng huỳnh quang lại càng phát sáng mạnh hơn. Hai loại đồ vật khác biệt mang trên hai người khác nhau, lúc này lại giống như muốn kêu gọi lại cùng một chỗ. Ngươi chợt lóe ta chợt sáng, giống như đang dùng ánh sáng để nói chuyện với nhau

“Phách nguyệt!” Một tiếng kinh hô từ trong miệng Minh Phong truyền ra

Phách nguyệt, đây tuyệt đối là phách nguyệt trong truyền thuyết…..

Tiêu Thanh Hàn mắt ngọc lưu ly lúc này như rơi vào sương mù, mông lung mờ ảo, môi khẽ nhếch lên, Vân long trên cổ tay biến mất, ánh sáng từ khối bảo thạch hình mặt trăng kia chiếu vào trên mặt hắn, một tầng ánh sáng bạch quang, dung nhan thanh tuyệt lúc này mang theo tràn ngập lãnh ý, nhưng chu sa giữa trán lại càng thêm hoa mỹ, càng thêm rõ ràng

7 phản hồi

  1. Sofia said,

    Tháng Tám 26, 2011 lúc 3:23 chiều

    Làm biếng quá nha pà :))

    • KecilM said,

      Tháng Tám 27, 2011 lúc 12:12 sáng

      Nói chung là, lười là bản tính trời sinh của em rồi . Mà do trời thì mình ko nên “trái thiên nghịch mệnh” nên em cứ phát huy tốt cái bản chất đó :”> Hé hé

  2. hdananh said,

    Tháng Tám 28, 2011 lúc 5:54 chiều

    lao le han dug la do kon heo. khon that…cang doc cang dien

    • Kecil said,

      Tháng Tám 28, 2011 lúc 5:57 chiều

      Mấy chương sau còn điên hơn nữa nàng ạ :”>

  3. Sofia said,

    Tháng Tám 30, 2011 lúc 9:10 sáng

    ủa? biết là chị luôn hả haha..
    edit lẹ tới khúc chị chưa biết chị đọc coi

  4. o0o_maj_o0o said,

    Tháng Chín 29, 2011 lúc 9:20 chiều

    thanks ban nhjuuu

  5. Bee said,

    Tháng Mười Một 20, 2011 lúc 6:45 chiều

    hừ, lại còn nhầm ng` nào là phách nguyệt nữa chứ
    aaaaaaaaaaaaaa ức chế quá
    thanks


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: