Vân long phá nguyệt 083-084-085-086-087

Sr các nàng một lần nữa…..vì đã hứa lèo T_T . Chỉ vì cái gien làm biếng nó nổi bật quá nên…Không phải lỗi tại K a .

Mà sao càng edit mình càng ghét mụ Thiển Y, cứ làm như mình tốt lắm không bằng….

P.s: Ah mà nếu được, nàng nào rảnh thì có thể post tiếp tục truyện bên Truongton dùm K dc không, K lười post bên đó quá😦 (topic của hhuong88)

Thks nàng nào hảo tâm giúp đỡ K nhiều🙂

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chương 083 Huynh đệ nói chuyện

Edit: Kecil

Bên trong phủ Tướng quân, hết thảy mọi việc trở lại bình thường, không còn không khí vui mừng của nửa tháng trước, tựa hồ hôn sự kinh thiên động địa kia chỉ là một trò vui đùa, chỉ là một giấc mộng đã tỉnh giấc, bọn họ vẫn không có một nữ tử nào là Phu nhân Tướng quân như cũ, mà nữ nhân của Tướng quân, vẫn chỉ có một người là Hồng Nhiên phu nhân

Mà bên ngoài phủ Tướng quân, việc này lại sớm lan truyền khắp hang cùng ngỏ hẻm, tân nương của Huyền Vũ đại tướng quân, chưa được một ngày đã bị Tướng quân hưu khí, hơn nữa bị biếm làm hạ nhân, đề tài này trở thành chủ đề không thể thiếu ở các quán trà quán rượu khắp kinh thành, đương nhiên lời đồn thì không thể thiếu thêm chút mắm, dặm chút muối

Thiên Trạch hoàng triều Bạch sương cung

Hoàng đế Tiêu Cẩn Du ngồi trên long ỷ, minh hoàng long bào mặc trên người thường ngày vẫn thể hiện khí thế lan tràn, nhưng là lúc này, hắn hơi hơi dựa vào lưng ghế , ánh mắt hoa đào lúc này lại có vài phần u ám, hắn vỗ nhẹ cái trán, chốc chốc lại thở dài…..

Lê Hân này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì? Rõ ràng lúc cầu xin thánh chỉ thì vui mừng hớn hở, không cho còn muốn ám toán hắn, giờ lại đem tân nương hưu khí, không phải nói là yêu vô cùng sao? Sao giờ lại biến thành thờ ơ, rốt cuộc sao lại thế này?

Hơn nữa càng lạ là  người này đã nửa tháng rồi chưa vào chiều,kêu người đi gọi thì lại nói thân thể không khỏe, tạm thời không vào triều được, tính tình còn muốn lớn hơn Hoàng đế là hắn, làm hắn không hỏi han được điều gì

“Cửu đệ a…….” Tiêu Cẩn Du đau đầu nhìn người bên cạnh, chính là đệ đệ của hắn

“Ngươi đi hỏi xem Lê Hân xảy ra chuyện gì đi được không? Trẫm quả thực là ăn không ngon ngủ không yên a!”

“Có sao?” Tiêu Thanh Hàn giương mắt nhìn xem Tiêu Cẩn Du, làn da hồng nhuận sáng bóng, lo lắng thì có, nhưng là nếu theo lời hắn nói! Nhìn không ra vẻ nghiêm trọng như hắn nói chút nào

Tiêu Cẩn Du sắc mặt trầm xuống, cảm giác khổ sở vì bị nhìn thấu

“Cửu đệ! Ngươi phải đi xem đi! Hoàng huynh thật sự muốn biết a! Rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì? Tiểu tử kia nửa câu cũng không nói, giống i chang người nào đó.”

Nói đến người nào đó, Tiêu Cẩn Du liếc mắt trừng Tiêu Thanh Hàn, có thể biết được người nào đó trong miệng hắn là ai

Tiêu Thanh Hàn ngồi ở đó, sa y như tuyết , tóc đen dài lướt qua vai, sắc mặt tĩnh lặng, không chút sầu lo, lại khinh tích lọt vào trong tầm mắt

Hết thảy thay đổi đều ngoài dự đoán của hắn, những chuyện này, hắn không thể nhìn ra được gì, nửa tháng lắng đọng, nửa tháng tự hỏi, hắn bất động thanh sắc*, chấp nhận sự tiến triển này, sớm biết lần này là đại kiếp nạn của Lê Hân, lại chỉ có thể để mặc hắn đi vào, nhưng là, mọi chuyện trên đời, phải có nhân, mới có quả

CT: Bất động thanh sắc :Không có biểu hiện gì

Nhưng là sự thay đổi của Lê Hân thật quá mức kì lạ, hắn cũng không thể nào đoán được rốt cuộc là vì sao? Làm cho một nam tử từng tràn ngập tình yêu lại biến thành lạnh lùng vô tình như vậy. Xem ra, hắn thật sự phải tới đó nhìn một chút

Tiêu Thanh Hàn bỗng dưng đứng lên, ống tay áo trắng như tuyết buông xuống

“Thần đệ qua đó nhìn xem một chút” Hắn hướng Tiêu Cẩn Du gật gật đầu, mi tâm chu sa rực rỡ vô cùng. Xoay người, giống như một đóa bạch liên,phiên nhiên nhi khứ….

Tiêu Cẩn Du lười biếng dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, sau đó mở ra, thầm nghĩ. Hai người kia không biết tới khi nào mới có thể làm cho hắn bớt căng thẳng a…….

Chương 084 Tử Y

Edit: Kecil

Mà bên kia Vân phủ, Tử Y cơ hồ mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt, lo lắng an nguy của Vân Tâm Nhược, mấy ngày đầu, bên trong phủ Tướng quân không truyền ra tin tức gì, làm nàng cả đêm không ngủ được. Tổng quản, Vân Thiển Y thành người thường xuyên hỏi han nàng nhất

Tuy rằng hiện tại nàng là người tự do, nhưng là nàng vẫn ở lại Vân phủ như cũ, Phương tổng quản nói nàng muốn rời đi lúc nào cũng được, nhưng là nàng không muốn, ít nhất hiện tại không thể, nàng còn muốn đợi Tiểu thư cùng nhau đi, mỗi ngày nàng đều ở lại cái bí phương viên nho nhỏ kia, ngẩn người nhìn tự Vân Tâm Nhược lưu lại.

Mấy ngày gần đây, mọi lời đồn đãi ngoài đường, đều xoay quanh chuyện tân nương của Huyền Vũ đại tướng vừa kết hôn, bị hưu khí, bị phạt, bị biếm nô tài, mỗi một câu, đều giống như trăm ngàn con sâu nhỏ đang cắn xé lòng nàng, làm cho nàng không thể bình tĩnh được, hở chút lại lo lắng, đau lòng. Nàng rất muốn tới Phủ tướng quân thăm tiểu thư nhà nàng, nhìn xem rốt cuộc hiện tại Tiểu thư ra sao.

Nhưng là, câu kia của Phương tổng quản, ngươi còn muốn làm cho nàng bị người khác ép buộc thêm một lần nữa sao? Sẽ không ngừng đánh mất ý niệm đi gặp Tiểu thư trong đầu nàng, đừng nói không vào được Phủ tướng quân, nếu thật sự vào được, thì nàng cũng không biết thật sự có phải nàng lại làm cho Tiểu thư nguy nan thêm một lần nữa không

Nhưng là, thời gian ngày càng dài, nàng càng ngày càng lo lắng, nàng từng cầu xin Phương tổng quản, Phương tổng quản chỉ thở dài, nàng cầu xin Đại tiểu thư, nhưng Đại tiểu thư cũng luôn làm như không thấy, Vân phủ này, thực sự là lạnh như băng không chút tình cảm

Nhưng nàng nhất định không từ bỏ, nàng muốn cứu Tiểu thư……

Bên ngoài Vân Nguyệt các, trên con đường mòn đá nhỏ, Tử Y quỳ ở đó, mồ hôi lạnh từ trán không ngừng chảy xuống, từ sáng sớm tới giờ, đã muốn hơn hai canh giờ, nàng vẫn quỳ như vậy không nhúc nhích, nàng thật sự là đã cùng đường, Đại tiểu thư là hy vọng duy nhất, chỉ cần đại tiểu thư ra mặt, nàng có thể đi theo tới Phủ tướng quân nhìn gặp Tiểu thư

Tỷ tỷ gặp muội muội, là chuyện bình thường, chắc chắn người ở Phủ tướng quân sẽ không ngăn cản, nàng chỉ muốn nhìn Tiểu thư một chút là tốt rồi, nhìn một chút thôi….

Bên trong Vân Nguyệt các, Vân Thiển Y đứng trước cửa sổ, đôi mắt đẹp bình tĩnh nhìn Tử Y đang quỳ trên mặt đất, hảo một cái nha hoàn trung tâm, nhưng là nàng không giúp được gì, ít nhất là hiện tại.Trước mắt còn chưa nói tới ánh mắt thâm tình của Lê Hân làm cho nàng sợ hãi, ngày đó lúc gần đi hắn nói câu ta sẽ không buông tha cho nàng, là có thể biết được những chuyện Vân Tâm Nhược đã phát sinh có quan hệ rất lớn tới mình. Nàng không đoán được ý tưởng của Lê Hân, nên nàng tuyệt đối không dám tùy tiện đến đó.

Tuy nói nàng hiện tại đối với Vân Tâm Nhược có cảm giác áy náy sâu đậm, nhưng là, vì chuyện của nàng, nàng quả thật không thể lựa chọn, bản thân mình cùng muội muội, nàng chỉ có thể chọn bản thân mình. Người vốn là ích kỷ, không hi sinh nàng ta, người phải chịu thống khổ chính là bản thân nàng

Thực xin lỗi, Tam muội, hãy cho ta ích kỷ một lần đi

Về sau có cơ hội, nàng chắc chắn sẽ bồi thường cho chủ tớ bọn họ, bởi vì đây là nàng thiếu các nàng ta

Nghĩ đến đây, Vân Thiển Y đóng cửa sổ lại, nhìn xuyên qua khe cửa sổ, loáng thoáng có thể thấy bóng dánh của Tử Y, cứ như vậy cũng không phải biện pháp tốt, đôi môi đỏ mọng khẽ thở dài. Nhấc làn váy, nhẹ nhàng bước ra ngoài, nàng đi ra Vân Nguyệt các, vừa đi tới cửa, một làn gió nhẹ nhàng thổi tới, thổi bay tóc nàng, sợi uốn lượn xinh đẹp…..

Nàng đi tới trước mặt Tử Y, Tử Y hai mắt mông lung đẫm lệ, ngồi xổm người xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng

Tử Y mở miệng nói: “Đại tiểu thư, cầu  xin người mang nô tỳ đi Phủ tướng quân! Nô tỳ thật sự rất lo lắng cho an nguy của Tiểu thư”

Vân Thiển Y lắc đầu nhè nhẹ, xuất khẩu lời nói an ủi. Kỳ thật hàm chứa ẩn ý cự tuyệt bên trong……

“Tử Y, hiện tại không phải thời điểm có thể tới Phủ tướng quân, tin tưởng ta, chỉ cần đến thời điểm, ta nhất định mang ngươi đi”

Thời điểm…..khi nào mới tới?. Tử Y không khỏi luống cuống, thời điểm đến, tiểu thư nhà nàng không biết có còn sống hay không……

“Đại tiểu thư……”Nàng lại nài nỉ. Đáng tiếc Vân Thiển Y đã đứng lên quay lưng về phía nàng. Góc áo màu san hô lướt qua tay Tử Y, vô tình rơi xuống mặt đất

“Tiểu thư” Đúng lúc này. Tri Dung đột nhiên xuất hiện trước cửa Vân Nguyệt các, kêu Vân Thiển Y, giống như đã xảy ra chuyện lớn gì đó, thanh âm vội vàng, hàm chứa ý tứ thật nặng nề

“Tri Dung, sao vậy, xảy ra chuyện gì sao?” Vân Thiển Y nhíu mày, nhìn nàng hỏi

Tri Dung cúi đầu nhìn thoáng qua Tử Y, khóe miệng nhếch lên một chút, ánh mắt có chút không kiên nhẫn. Tử Y này thật sự là rất đáng ghét, mỗi ngày đều đến đây, vì sao nàng ta không chịu từ bỏ ý định đó đi chứ. Hôm nay các nàng có đại sự, không thể chấp nhận nàng ta ở đây

Tri Dung đến bên người Vân Thiển Y, không biết nói thầm vào tai nàng cái gì đó, chỉ thấy khuôn mặt như ngọc vừa rồi còn bình tĩnh của Vân Thiển Y , đột nhiên lại tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời, khó nén thần sắc kích động

“Ngươi nói thật sao, hắn thật sự đã đến sao?” Vân Thiển Y không xác định hỏi lại một lần nữa

“Ân! Chắc chắn, nô tỳ vừa rồi tận mắt thấy” Tri Dung dùng sức gật đầu, nói khẳng định

Vân Thiển Y đôi mắt sáng rỡ, bước nhanh vào Vân Nguyệt các, đột nhiên nàng dừng cước bộ, nhìn xuống Tử Y, mở miệng nói

“Tử Y, lát nữa chúng ta cùng đi Phủ tướng quân!”

 

 

 

 

Chương 085 Nữ tử tuyệt mỹ

Edit: Kecil

Tử Y tim đột nhiên đập mạnh một cái, ngã xuống ngồi bệt trên mặt đất, nàng lau nước mắt trên mặt, có chút kích động, nàng rốt cuộc có thể nhìn thấy tiểu thư, cho nên nàng không thể khóc, bằng không Tiểu thư sẽ lo lắng, hấp hấp cái mũi, nàng đứng bên ngoài Vân Nguyệt các, chờ Vân Thiển Y xuất hiện lần nữa

Gió thổi qua, mặt của nàng có chút lạnh lẽo, tâm tựa hồ cũng lạnh lẽo theo, đột nhiên, gió tựa như biến thành ấm áp, mà lòng của nàng, lúc này cũng có chút bất an không yên, cẩn thận ngẫm lại, có một số việc đúng là kỳ quái?

Nàng không rõ vì sao Đại tiểu thư lại thay đổi, rõ ràng vừa rồi vẻ mặt là không muốn, vì sao hiện tại đột nhiên muốn đi, không lẽ là vì Tri Dung đã nói gì với Đại tiểu thư?

Nhưng là vừa rồi Tri Dung đã nói cái gì?

Tâm, lại một lần nữa không thể bình tĩnh, chậm rãi cuộn sóng đào thiên…..

Cúi đầu, Tử Y thầm nghĩ:

Mặc kệ như thế nào, nàng nhất định phải thấy được Tiểu thư, nàng chỉ cầu mong Tiểu thư có thể mạnh khỏe, những việc khác không liên quan gì tới nàng

Chỉ chốc lát sau, Vân Thiển Y cùng Tri Dung đi ra Vân Nguyệt các, Vân Thiển Y mặc trang phục xinh đẹp, nụ cười nhẹ nhàng, như tiên nữ xinh đẹp tuyệt mỹ làm động lòng người, quốc sắc thiên hương, phong tình tẫn sinh

Không thể phủ nhận, Vân Thiển Y như vậy

Thật sự rất đẹp, đẹp tới mức làm cho người ta không thể bỏ qua

Ngồi trên xe ngựa, nụ cười trên mặt Vân Thiển Y thủy chung không hề giảm bớt, ánh mắt không giấu được chờ mong, gương mặt trắng noãn hiện tại so với son còn muốn hồng nhuận hơn vài phần, so với hồng ngọc còn xinh đẹp hơn không ít

Kiều nhan không che giấu được, yểu điệu tựa thiên hương

Đến cửa Phủ tướng quân, Tri Dung xuống xe trước, sau đó cẩn thận giúp đỡ Vân Thiển Y, cuối cùng là Tử Y một mình đi xuống, trong lúc nhất thời, tuyệt sắc dung nhan giống như bách hoa tề khai*, xinh đẹp tới mức làm cho người qua đường như mất hồn. Ngay cả thị vệ Phủ tướng quân trước giờ luôn bất động thanh sắc*, cũng không khỏi liếc mắt xem thêm vài lần

CT: Trăm hoa đua nở

Bất động thanh sắc: Không có biểu hiện gì

Nói ra ý định tới Phủ tướng quân xong, thị vệ ở cửa giống như đã được dặn dò qua trước, không cần vào thông báo, liền trực tiếp nghênh đón bọn họ vào phủ. Thị vệ đi theo phía sau, đường đi được lót đầy hòn đá nhỏ. Vân Thiển Y trong mắt xẹt qua thần sắc khó hiểu, y phục của nàng giống như một cụm mây trắng bồng bềnh, phong tư xinh đẹp, khẽ lướt qua một mảnh lưu thương….

Hắn

Tựa hồ đã biết trước nàng sẽ đến….

Nhưng là, hắn đã sai lầm, nàng sở dĩ tới nơi này, không phải như hắn đã nghĩ, không phải vì Vân Tâm Nhược, cũng không phải vì hắn

Là vì một nguyên nhân khác…..

Lê Hân ngẩng cao đầu đứng trong đại sảnh, quần áo phóng khoáng, mày rậm hiên ngang, mắt hẹp dài bí hiểm, một đôi mắt ma mỵ, như mã não trân quý nhất

Lúc này, hắn không phải là Chiến thần được mọi người xưng tụng, không phải là Tướng quân cao cao tại thượng của Thiên Trạch, chỉ là một nam nhân bình thường, si ngốc ngóng nhìn ra ngoài cửa, đợi chờ nữ tử mình yêu thương tới

Nguyên lai, ở trước mặt tình yêu

Hắn cũng phải nhẹ nhàng, không dám cứng rắn làm cho nàng sợ hãi

Cho dù đã từng hận qua, oán qua

Nhưng chỉ cần nàng thản nhiên tươi cười một cái, là có thể làm cho tâm hắn khởi tử hồi sinh

Tim đập nhanh hơn một chút, ngực cũng càng ngày càng tràn đầy lửa nóng

Thiển Y, ta rốt cuộc đã đợi được nàng tới……

Nam tử thỏa mãn cười, gương mặt âm trầm gần nửa tháng rốt cuộc đã chuyển đổi thành bầu trời đầy mây

Chương 086 Ý đồ đến

Edit: Kecil

Ngoài cửa, một thân ảnh thanh nhã chậm rãi xuất hiện, giống như xuyên thấu qua mây mù, nữ tử thân ảnh yểu điệu, như mây bay nước chảy, tẫn thái cực nghiên, trừng trang ảnh cho ca phiến, tấn y hương cho phong vũ

Quần áo xanh nhạt, cổ tay áo thêu mấy đóa hoa màu hồng nhỏ, lựa mỏng phất phơ, như thi như họa, sợi tóc buông xuống, trên đầu gài một cây trâm gài tóc trân châu khắc hoa. Tinh tế mà đoan trang, khối ngọc bảo thạch trên cây trâm kia như có dòng nước chậm rãi lưu động trong đó

Nam tử quấn quít say mê nhìn dung nhan tuyệt mỹ trước mắt, đã quên chính mình, quên hết thảy, trước mắt chỉ có nữ tử tuyệt sắc này, trong lòng không còn chứa đựng bất cứ thứ gì khác

Hôm nay Vân Thiển Y không phải thẹn thùng như ở Bách hoa tiết. Không phải tùy ý như ở Vân Nguyệt các, hôm nay nàng mặc trang phục màu xanh nhạt như bầu trời, xinh đẹp không sao tả được

Vân Thiển Y bái kiến Lê tướng quân” Thanh âm mềm nhẹ vang lên, Vân Thiển Y tao nhã hành lễ, ánh mắt buông xuống, không dám lại nhìn cặp mắt hàm chứa thâm tình kia của Lê Hân

Đáng tiếc, một nam tử tốt như vậy, bất luận quyền thế, bộ dạng hay là tài năng, đều là xuất sắc, hơn nữa thâm tình với mình như vậy, nhưng vẫn là thực đáng tiếc, nàng đã có người trong lòng, nếu không, gả cho một nam nhân như vậy, chắc chắn sẽ là hạnh phúc mỹ mãn

Tình của hắn càng sâu, lòng của nàng càng nặng nề, yêu của hắn càng nặng, nàng càng cảm thấy áp lực

Lê Hân nhắm mắt lại , mở mắt ra, trở lại thanh minh như bình thường, hắn cười nói: “Không cần đa lễ, đứng lên đi!” Kì thực, nụ cười trên mặt đã bị câu Lê tướng quân kia của nàng làm cho chậm rãi thối lui

Thay gả, Vân Tâm Nhược, ý trung nhân, những từ này mạnh mẽ vọt vào tâm hắn, nhục nhã này hắn chưa bao giờ quên được, lừa gạt, vang dội trong đầu hắn, tâm hắn bắt đầu lạnh như băng….

Khóe miệng lộ ra ý cười thị huyết, khuôn mặt trầm lãnh, ánh mắt màu đen cũng bởi vậy bắt đầu xám trắng, lãnh tới mức làm cho người ta lùi bước. Hắn cười lạnh, hết thảy đều ở trong lòng bàn tay của hắn, hắn sao có thể dễ dàng buông tha cho nữ tử hắn yêu

Vân Thiển Y, ta xem lúc này nàng sẽ trốn như thế nào. Ta nói rồi, chỉ cần nàng tới đây, sẽ không thể đi ra……

Vân Thiển Y,nàng nhất định sẽ là thê của ta!

Bên này Vân Thiển Y đạm mi xảo tiếu, ôn nhu cười, vẫn chưa phát hiện ra thần thái dị thường của nam tử

“Tướng quân, Tam muội Vân Tâm Nhược của ta gả tới Phủ tướng quân cũng đã nửa tháng, chưa về nhà*lần nào, không gặp mặt, gia phụ thập phần tưởng niệm, cố ý kêu Thiển Y tới thăm”

CT:theo phong tục thì tân nương được về nhà mẹ đẻ 3 ngày

Nói xong, cúi đầu, ánh mắt liếc nhìn Tri Dung đứng phía sau, có chút không yên lòng

Vì sao không thấy người kia?

Không lẽ tin tức sai?

Tri Dung nhìn thấy ánh mắt của Vân Thiển Y, sắc mặt ẩn ẩn có chút xám trắng. Nàng rõ ràng nhìn thấy…Sao có thể không có…..Không khỏi cũng có chút nóng vội……

“Vân Tâm Nhược…..” Từ trong miệng Vân Thiển Y nghe được tên Vân Tâm Nhược, thân mình Lê Hân cứng đờ, tình cảnh ngày đó mà hắn cố liều mạng cố gắng quên lúc này lại như xuất hiện trước mắt

Nàng ăn cái bánh bao bị chà đạp kia, không chút hèn mọn, không chút khổ sở….

Mỗi khi nhớ tới hình ảnh đó, tâm của hắn bắt đầu lo lắng, không thể bình phục được…

“Đáng chết!” Hắn thấp giọng rủa một tiếng, thế nhưng lại tại thời điểm này nhớ tới cái tiện nhân kia, hắn nắm chặt tay rồi lại buông, lại nắm chặt, hít sâu một hơi, sau đó nhìn về nữ tử tuyệt sắc trước mắt

“Thiển Y muốn gặp Vân Tâm Nhược sao?” Nghe vậy, Lê Hân đi tới trước mặt Vân Thiển Y, bí hiểm nhìn nữ tử trước mắt. Ái muội kêu tên Vân Thiển Y

“Tướng quân đang nói gì?”

 

 

 

 

Chương 087 Quốc sư

Edit : Kecil

Vân Thiển Y vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, trong lúc nhất thời không nghe rõ hắn nói gì. Lại thấy hắn sắc mặt thay đổi liên tục, thực sự rất khó đoán, lại chưa nhìn thấy người đáng ra nên xuất hiện ở Phủ tướng quân, Vân Thiển Y có chút hờn dỗi trả lời. Sau đó lại nhìn lướt qua Tri Dung đang cúi đầu, càng thêm buồn bực bất an

Giống như nhìn thấy sự bất an của nàng. Lê Hân đột nhiên ghé sát vào bên tai nàng “Bản tướng quân sẽ không cho nàng thấy Vân Tâm Nhược, trừ phi…..” Ngừng một chút, nhìn thấy vành tai như ngọc của nàng đỏ ửng lên, ngực trào dâng cảm giác ấm áp. Trong mắt cũng dâng lên hai ngọn hỏa diễm, thanh âm khàn khàn nói “Trừ phi, nàng lưu lại thay nàng ta ….”

“A……” Hắn đột nhiên làm động tác như vậy, làm cho Vân Thiển Y khinh suyễn một tiếng, mạnh mẽ lui về phía sau, sắc mặt giận dữ nhìn nam tử dám khinh bạc nàng trước mắt

 “Tướng quân, thỉnh tự trọng!”

“Tự trọng? Hừ…..” Lê Hân hừ một tiếng, phất ống tay áo, nàng căn bản phải là thê tử của hắn, còn dừng từ tự trọng sao? “Vân Thiển Y, Vân Tâm Nhược hiện tại là mỗi ngày chịu khổ a, nàng không lo lắng cho nàng ta sao?”

“Ngươi…..”Vân Thiển Y sắc mặc lúc trắng lúc hồng. Nguyên lai. Thật sự đúng như nàng đã nghĩ, mấy ngày nay không ngừng truyền tới tin Vân Tâm Nhược ở Phủ tướng quân, thì ra là hắn đang làm trò quỷ, mục đích là vì muốn dẫn nàng đến

Hắn tính toán không sai, nhưng là, thực đáng tiếc……Vân Tâm Nhược tuy là muội muội của nàng,nhưng  nàng cũng sẽ không đem hạnh phúc của mình hủy diệt

Nàng biết trước mắt cùng nam tử này ở cùng một chỗ là nguy hiểm….. Nàng tuyệt đối không ngu ngốc đứng ở đây nữa

Lấy lại bình tĩnh, nàng ngước mặt lên, nở nụ cười xinh đẹp

“Hôm nay Lê tướng quân không thể để cho Thiển Y gặp Tam muội, vậy Thiển Y xin phép cáo lui trước, ngày khác sẽ lại đến”

Sau đó nàng quay đầu nhìn thoáng qua Tri Dung, nói “Tri Dung, chúng ta đi”

Lê Hân thân hình bất động, mắt lạnh nhìn Vân Thiển Y cùng nha hoàn rời đi, hắn đoán đúng hết thảy, nhưng lại tựa hồ đánh giá cao địa vị Vân Tâm Nhược trong lòng Vân Thiển Y. Hắn không muốn nàng rời đi, hắn không muốn miễn cưỡng nàng, lại càng không muốn thương tổn nàng. Nhưng là hiện tại lại hoàn toàn không có biện pháp gì. Nếu như cần, hắn cũng không nghĩ cùng sức mạnh hay hay thủ đoạn cứng rắn đối với nàng

“Không….Đại tiểu thư!” Đột nhiên, Tử Y chạy ngược lại quỳ trên mặt đất, dùng sức dập đầu “Van cầu Tướng quân. Cho phép nô tỳ gặp được Tiểu thư nhà ta, van cầu người!”

Thanh âm cốp cốp, không ngừng truyền ra toàn bộ đại sảnh

“Tử Y ngươi làm cái gì vậy?” Tri Dung sự hãi kêu lên một tiếng, muốn tiến lên giữ chặt Tử Y lại, lại bị Vân Thiển Y ngăn cản

Vân Thiển Y lạnh lùng nhìn Tử Y, không tiến, cũng không lui về phía sau, cứ như vậy giằng co

Lê Hân đột nhiên nhếch khóe miệng, đối với chuyện ngoài ý muốn này hắn cực kì vừa lòng, nhìn về phía Vân Thiển Y, lại nhìn hướng Tử Y, ánh mắt lạnh lẽo. Thầm nghĩ:

Vân Thiển Y, ta xem nàng hiện tại đi như thế nào, lại đây cầu xin ta đi…..

Thanh âm cốp cốp vẫn tiếp tục, trên trán Tử Y xanh tím nổi bật, máu lập tức trào ra…..Tiểu thư nhà nàng đang chịu khổ, chịu tội, Đại tiểu thư có thể mặc kệ, nhưng là nàng không thể, đó là tiểu thư của nàng a……là người thân của nàng a! Nếu mất cơ hội lần này, nàng không biết còn có cơ hội tiến vào đây thêm một lần nữa không

“Cầu xin người, Tướng quân. Cho ta gặp tiểu thư nhà ta được không?” Lại là một trận cầu xin….

Nam tử thần sắc bất động, tuyệt tâm tuyệt ý như vậy, có lẽ cho dù nàng chết ở đây, sợ là hắn cũng không chớp mắt một cái!

“Hân…..Ngươi đang làm gì vậy?”

Đột nhiên, một âm thanh nam tử như Thiên âm trong trẻo mà lạnh lùng truyền tới

Thanh âm như châu như ngọc, rất êm tai

Giống như gió xuân làm lòng người bình thản

Giống như ánh trăng thanh u trong vắt

Nghe lọt vào tai, thoải mái tột cùng…..

Vân Thiển Y đột nhiên sửng sốt, lúc này lòng bàn tay bắt đầu ẩm ướt, trong tai nàng chỉ có thanh âm này, không nghe được bất cứ âm thanh nào nữa, nàng có thể cảm giác được tim nàng đang đập rất mạnh, giống như muốn nhảy ra khỏi cổ họng

Thanh âm này. Hai năm trước giam cầm lòng nàng, nàng tuyệt đối sẽ không đoán sai….

Hắn là Quốc sư Thanh Hàn

 

11 phản hồi

  1. hdananh said,

    Tháng Tám 18, 2011 lúc 11:29 chiều

    kon mu thien y cang ngay the hien ban tinh khon nan , do phu thuy xau xa. mong sao sau nay nang ta lay phai do mat heo. haha

  2. minphu0ng said,

    Tháng Tám 19, 2011 lúc 12:34 sáng

    ^^

  3. minphu0ng said,

    Tháng Tám 19, 2011 lúc 12:54 sáng

    to khong thay topic do. chi thay cua “langnghitientu” thoi

  4. KecilM said,

    Tháng Tám 19, 2011 lúc 1:13 sáng

    http://amthuc.com/showthread.php?t=1440800 ở đây nè nàng

  5. lynn said,

    Tháng Tám 19, 2011 lúc 4:40 chiều

    ghét con mụ Thiển Y dễ sợ *đạp đạp đấm đấm, băm vằm nó ra*

    • KecilM said,

      Tháng Tám 20, 2011 lúc 1:11 sáng

      K cũng ghét mụ í >.< Càng edit càng điên với mụ í mà ~.~

  6. Zuzu said,

    Tháng Tám 19, 2011 lúc 8:40 chiều

    Thanks nàng.ta rất thích truyện này

  7. o0o_maj_o0o said,

    Tháng Chín 29, 2011 lúc 9:18 chiều

    trui ui truyen nay cang ngay cang hay ak, thanks ban

  8. zuzu said,

    Tháng Mười 13, 2011 lúc 3:28 chiều

    thank nang nhieu

  9. Bee said,

    Tháng Mười Một 20, 2011 lúc 6:38 chiều

    oa, chưa bao h ghét con mụ nào như thế này
    thanks


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: